Trung Quốc khuyên Mỹ 'nên dừng bước trước bờ vực thẳm', khẳng định nhân dân tệ là đồng tiền mạnh nhất G20. Giá một cố phiếu bất động sản xây dựng gấp đôi sau 11 phiên tăng trần. Chứng khoán-15:30 | 30/09/2022.
Giải Mã Giấc Mơ Nằm Ngủ Thấy Vực Sâu Là Điềm Báo Gì? Hên Hay Xui?. Trái Ngược Với Giấc Mơ Leo Lên Đỉnh Núi Cao, Giấc Mơ Về Vực Sâu Chứa Đựng Nhiều Điều.
Giới thiệu sách Chiến Tranh Và Chiến Tranh - Tác giả Krasznahorkai László Chiến Tranh Và Chiến Tranh Trong phòng lưu trữ tỉnh lẻ heo hút, cách Budapest
Thép Việt Trung 'bẻ kèo' đẩy đối tác đến bờ vực thẳm. Thứ Tư 17/11/2021 - 09:57. Công ty TNHH Khoáng sản và luyện kim Việt Trung bị tố bất ngờ dừng cung cấp quặng sắt, không thông báo lý do khiến đối tác của họ bị đẩy đến bờ vực thẳm.
Hôn nhân trên bờ vực thẳm nếu chồng hay nói với vợ điều này. Những cặp đôi hạnh phúc phải có đặc điểm này - (10/08/2017) 6 việc phụ nữ làm 'hỏng' chồng - (05/07/2017) 7 thói quen của vợ khiến chồng muốn ly d
Malaysia 'không còn nhiều thời gian trước bờ vực thẳm'. Khi số ca nhiễm gia tăng, giới chức Malaysia cảnh báo bác sĩ có thể phải lựa chọn chữa trị giữa các bệnh nhân Covid-19 nhập viện. Ngày 30/5, nước này ghi nhận 235 ca dương tính trên 1 triệu dân, vượt quá Ấn Độ, cao
Bài viết "Bi kịch của thủ khoa đại học: Vì 1 phút bốc đồng sinh nông nổi mà cuộc đời rơi xuống vực thẳm, bị kết án 10 năm tù để rồi quyết tâm "cải tử hoàn lương" " được đăng bởi vào ngày 2022-05-08 05:37:43. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại show.vn. Nguồn
Các cặp đôi hollywood Vực Thẳm Chiều Trôi (Tập 23) 12:53, khoảng 51 phút hơn Nữ Sát Thủ Colombia. 12:55, khoảng 53 phút hơn Cuộc Sống Bên Bờ BiểnDẫn Chương Trình: Angela Kan (Tập 1) 13:30, khoảng 1 giờ hơn Cuộc Sống Bên Bờ BiểnDẫn Chương Trình: Angela Kan (Tập 1)
Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Nội Dung Truyện Đôi Bờ Vực Thẳm Thể loại Cường cường, hào môn thế gia, 1x1, HEDịch Sabi- chanĐộ dài 80 chươngNhân vật chính Chu Trù, Anson LorenzoNhân vật phụ Gwen, Leita opman, William Goodwin, Eva Hoffsky, Leslie Elvis,....Chu Tru chính là một nhân vật tinh anh trẻ tuổi của Interpon, là một người lạnh lùng, tĩnh lặng và biết kiềm chế, kỹ thuật bắn súng tinh chuẩn, cuộc sống của cậu chính là nên trường phong vạn lý nhưng trước Anson Lorenzo lại dừng người đều bị đánh gục trước mị lực và tâm kế của Anson Lorenzo riêng Chu Trù vẫn bình đến khi cuộc sống của cậu bị xáo trộn bởi vụ nổ, từ một cảnh sát quốc tế nằm vùng cậu lại trở thành người thừa kế của gia tộc chuyên về kim cương, phụng mệnh tiếp cận người đàn ông bí hiểm Lorenzo Anh hưởng thụ cuộc đời xa xỉ cực điểm, anh tin phụng tiền tài và quyền lực, anh máu lạnh vô tình không theo trật tự mà xuất bài lá bài ấy, trọng yếu nhất là anh không tin tưởng vào tình yêu —— bởi vì thứ không thể dùng tiền mua được mới là xa xỉ phẩm chân là khi anh lần đầu tiên trông thấy cậu cảnh sát quốc tế người châu Á trẻ tuổi ấy, anh biết có một luồng sáng mặt trời rọi xuống vực thẳm anh, anh muốn nắm giữ toàn bộ của cậu.
Giới Thiệu Truyện Thể loại Cường cường, hào môn thế gia, 1x1, HEDịch Sabi- chanĐộ dài 80 chươngNhân vật chính Chu Trù, Anson LorenzoNhân vật phụ Gwen, Leita opman, William Goodwin, Eva Hoffsky, Leslie Elvis,....Chu Tru chính là một nhân vật tinh anh trẻ tuổi của Interpon, là một người lạnh lùng, tĩnh lặng và biết kiềm chế, kỹ thuật bắn súng tinh chuẩn, cuộc sống của cậu chính là nên trường phong vạn lý nhưng trước Anson Lorenzo lại dừng người đều bị đánh gục trước mị lực và tâm kế của Anson Lorenzo riêng Chu Trù vẫn bình đến khi cuộc sống của cậu bị xáo trộn bởi vụ nổ, từ một cảnh sát quốc tế nằm vùng cậu lại trở thành người thừa kế của gia tộc chuyên về kim cương, phụng mệnh tiếp cận người đàn ông bí hiểm Lorenzo Anh hưởng thụ cuộc đời xa xỉ cực điểm, anh tin phụng tiền tài và quyền lực, anh máu lạnh vô tình không theo trật tự mà xuất bài lá bài ấy, trọng yếu nhất là anh không tin tưởng vào tình yêu —— bởi vì thứ không thể dùng tiền mua được mới là xa xỉ phẩm chân là khi anh lần đầu tiên trông thấy cậu cảnh sát quốc tế người châu Á trẻ tuổi ấy, anh biết có một luồng sáng mặt trời rọi xuống vực thẳm anh, anh muốn nắm giữ toàn bộ của cậu.
Chu Trù khẽ hừ một đem một món đồ hình cúc áo đặt ở trước mặt Chu Trù, “Bởi vì tôi không thể nói, cho nên cậu chỉ có thể tự mình đi nghe thôi.”Chu Trù tự nhiên hiểu rõ Anson khẳng định sẽ không tốt bụng cung cấp tin tức cho Interpol như vậy, “Thế nào, vụ nổ đó là món quà Massive tặng cho anh sao?”“À, đúng vậy…” Anson bày ra vẻ mặt thương tâm, “Phải biết rằng bức tranh hiện đại đó là thứ yêu thích nhất của tôi, nếu không thì tôi cũng chẳng đem nó treo trong phòng khách đâu.”“Cho nên anh muốn báo thù vì bức danh họa đó ư?” Chu Trù nhướn mày, có một chút cảm giác sắc bén.“Đúng thế.”“Cảm ơn bữa tối của anh, và cả cái này nữa.” Chu Trù cầm món đồ trên bàn lên, cái đó hẳn là bộ phận thu tiếng của máy nghe lén, nếu như là sản phẩm được tạo ra bởi nhà Lorenzo, chất lượng tuyệt đối có thể đảm bảo.“Không thể cùng tôi trò chuyện đôi câu nữa sao?” Anson ngước đầu, ngũ quan của anh quả thực khá tinh xảo, Chu Trù thầm tiếc nuối khuôn mặt này thế nào lại sinh ra trên người một tên ác ôn chứ.“Không thể. Anh muốn nổ sập chung cư của tôi không?” Chu Trù đầu cũng không ngoảnh lại mà đi, “Cảm ơn món bít-tết mà anh đã mời.”Khi đi sát qua bên người Anson, đối phương túm lấy cổ tay cậu, “Trên người cậu có một cỗ mùi hương rất thơm.”“Tôi trước giờ không dùng nước hoa.” Chu Trù hơi dùng sức, đối phương lại chẳng lơi khép mắt tinh tế thưởng thức một phen, “Hẳn là mùi hương của nước bôi sau khi cạo râu.”“Vậy sao? Anh cũng có thể mua một chai dùng thử, trong siêu thị bên cạnh có đó.” Chu Trù rút tay mình cần nói, Anson cũng biết cậu nhất định là đi tìm Gwen, anh chậm rãi ngoắc tay với nữ phục vụ, thanh toán hóa vào trong xe, Richard mới chậm rì rì mà nói, “Thưa ngài, tiếp theo đi đâu.”“Đi Daniel Boulud. Tôi chưa ăn no.” Anson chẹp chẹp lưỡi.“Thưa ngài, tôi đã sớm bảo rồi, loại nhà hàng bình dân này không thích hợp với ngài đâu.”“Nhưng mà có thể kéo gần khoảng cách của tôi và Chu Trù.” Anson một bộ dáng tôi không thể không nhịn’.“Như vậy là ngài yêu vị cảnh sát quốc tế đó rồi sao?”“Ờ, Richard.” Anson duỗi tay ấn lên thái dương mình, “Tình yêu là thứ mà tỉ xuất thu hồi vốn thấp nhất thế giới này.”“Cho nên ngài là quá buồn chán, muốn tự tìm thú vui cho mình?”“À há, đây mới là Richard hiểu tôi này, lái nhanh một chút đi, tôi thật sự rất nhớ món trứng cá muối ở Daniel Boulud.”Chu Trù về đến phân bộ New York, khi đem máy thu tiếng đập lên mặt bàn làm việc của Gwen, người đàn ông này than một tiếng, “Thế nào, Anson Lorenzo đi tìm cậu à?”“Đúng vậy. Anh ta cho tôi cái này, tôi đoán chừng anh ta muốn mượn tay chúng ta đối phó Massive.” Chu Trù ngồi xuống trước bàn của Gwen, xoay máy tính của cấp trên qua, phát hiện anh ta đang chơi game Tetris.“Cái này… hẳn là bộ phận thu tiếng của máy nghe lén, chế ra cái nhỏ tí thế này a, trách không được chính phủ các nước kiêng kỵ nhà Lorenzo đến vậy.” Gwen cẩn thận ngắm ngía, “Tôi sẽ giao nó cho tổ thông tin.”“Ê, sếp.” Chu Trù bày ra một bộ dáng không đứng đắn, “Anh có phải từng bị Anson Lorenzo quấy rối *** không?”Gwen một phát vỗ lên đầu cậu, đầu Chu Trù suýt chút nữa đập lên màn hình máy tính. Anh ta vẻ mặt tươi cười xấu xa, “Nhóc con, nói cho cậu lời thật lòng này. Cậu mới thuộc loại hình Anson Lorenzo cảm thấy hứng thú.”“Tôi?” Trong mắt Chu Trù tràn ngập là không thể tưởng tượng nổi, đứng lên cẩn thận đánh giá bản thân, “Tôi thế nào lại nhìn không ra bản thân có sức hấp dẫn gì có thể với tới được sự coi trọng của Anson Lorenzo nhỉ?”“Tôi cũng chả biết. Đây là một loại cảm giác. Ví dụ như một ánh mắt cậu ngẫu nhiên nhìn anh ta, lại ví dụ như cậu mặc áo chống đạn bày ra bộ dáng người khác chớ đến gần. Phải biết rằng sở thích của kẻ biến thái với người thường là không giống nhau. Lại hoặc là khoảng khắc khi cậu nhào đến anh ta khiến anh ta tâm tình xao động —— Trời ạ, hóa ra ác ma như Anson Lorenzo cũng có thiên sứ tới bảo hộ!” Gwen bắt đầu vui sướng khi người gặp họa, một bộ dáng đồng tình vỗ lên bả vai Chu Trù, “Kỳ thật như thế cũng rất tốt mà, Anson thường thường đến quấy rối cậu một chút, cậu liền có thể nhân cơ hội sưu tập tư liệu với chúng cứ rồi.”“Sếp, cơ hội tốt như vậy tôi vẫn là nhường cho anh đi.” Chu Trù cũng không coi những lời Gwen là chuyện gì to tát, ngược lại là nghịch tiếp trò Tetris mà anh ta đang save, “Tôi bảo này, kỳ thực chúng ta cũng không muốn bắt Anson Lorenzo cho lắm đi.”“Ồ, điều gì khiến cậu nghĩ như vậy?”“Vì cân bằng. Nếu như nhà Lorenzo sụp đổ, thế giới này e rằng sẽ càng thêm hỗn loạn, đến lúc đó chúng ta sẽ càng bận bịu thêm. Kỳ thật muốn tiêu diệt tội ác là vĩnh viễn không có khả năng, chỉ có thể lấy ác chế ác, sự tồn tại của nhà Lorenzo chí ít có thể khiến cái thế giới không thấy ánh sáng đó bảo trì một trật tự nhất định.”Gwen nhìn cậu cấp dưới trẻ tuổi này, khe khẽ cười, lại cái gì cũng chẳng tối hôm đó ngay khi Chu Trù về đến nhà trọ, phát hiện ở cửa là một tòa Kim Tự Tháp xếp thành từ bia, trong lon bia ở đỉnh tháp cắm một nhánh hoa hồng. Loại thú vui mắc ói này, Chu Trù chỉ có thể nghĩ đến Anson sinh viên đại học sống ở cách vách mở cửa ra thấy Kim Tự Tháp bia, trêu ghẹo nói, “Hey! Chow! Anh có phải có bạn gái rồi hay không? Em vẫn luôn muốn mời anh ra ngoài uống cà phê đó!”Chu Trù hơi hơi mỉm cười, “Cà phê không có, bia thì trái lại có rất nhiều đây. Em nếu không để ý thì chúng ta có thể cùng nhau uống bia này.”“Cảm ơn á! Em sẽ mang khoai chiên sang.” Cô bé cởi mở tên Lý Mãn Cầm này là người đến từ Trung Quốc, có chút tính trẻ con, một mình đến New York học đại học. Tuy rằng Chu Trù lớn lên ở Mỹ, nhưng cũng là người Trung Quốc mắt đen da vàng, Lý Mãn Cầm thường thường sẽ đến tìm Chu Trù tán gẫu, tuy rằng mỗi tháng cũng không nhất định có thể gặp được cậu mấy người thuê mấy bộ phim điện ảnh ngồi trước ti vi uống bia cả tối. Mà Chu Trù cũng rất kiên nhẫn giải thích một chút tiếng lóng trong phim cho cô. Hai người nói nói cười cười, cởi xuống những nhiệm vụ cấp bách, Chu Trù đã rất lâu không được thả lỏng như vậy lúc bọn họ xem phim, Anson cũng ngồi trước máy tính xem băng ghi hình bọn họ.“Richard… Tôi thực sự rất đau lòng. Anh nói xem Chu Trù là người bình dân hóa, không thích rượu đỏ champagne. Cho nên tôi liền tặng cậu ấy bia… Nhưng mà anh xem này, cậu ấy cư nhiên hưởng thụ món quà tôi tặng với người con gái khác!”“Trên mặt ý nghĩa nghiêm khắc mà nói, bia không được coi là quà tặng.” Richard hảo tâm giải thích, hơn nữa lại an ủi, “Ngài xem, Chu Trù xem ra rất vui vẻ. Mục đích ngài tặng bia cho cậu ấy đã đạt được rồi.”“Không phải. Mục đích của tôi là chờ cậu ấy uống rượu say rồi đem cậu lấy lôi lên giường tôi mà.” Anson cực kỳ nghiêm túc mà nhấn mạnh.“…” Richard đúng lúc bảo trì im lặng khiến đoạn đối thoại nhàm chán này chấm dứt tại ngày sau, Anson đến khách sạn W ở trung tâm thành phố New York. Tòa khách sạn này tổng cộng hơn bảy mươi tầng, mà CEO của tập đoàn Massive, Charles, mời anh lên tầng cao nhất của tòa khách sạn vào trong thang máy, anh nhướn mày với Richard ở một bên, “Sớm đã nghe nói Charles con người này rất khoa trương, ngay cả địa điểm đàm phán cũng phải chọn ở cái nơi cao như vậy, gã thế nào lại không nghĩ đến ngộ nhỡ lúc xảy ra chuyện, đào tẩu thế nào đây?”“Có lẽ gã có máy bay trực thăng riêng.” Richard trả lời.“Ồ… Vậy máy bay trực thăng của chúng ta đâu?” Anson một bộ rất lo lắng hỏi.“Thưa ngài, trước khi ra ngoài ngài không phải đã an bài máy bay trực thăng đỗ trên sân thượng rồi sao? Nếu như có chuyện ngoài ý muốn, chúng ta có thể chạy đến đó trong vòng ba phút.”“Ồ.” Anson xoa cằm mình.“Thực ra Charles chọn nơi cao thế này, chính là để tránh bị tập kích đi. Bởi vì ngài và gã đều là nhân vật quan trọng.” Richard rất nể mặt không nói là bởi vì kẻ thù của bọn họ quá nhiều.“Vậy thì tôi quan trọng hơn một chút, hay là Charles quan trọng hơn một chút?” Anson cực kỳ nghiêm túc hỏi Richard.“Đương nhiên là ngài, thưa ngài.”Lúc này, cửa thang máy mở đứng ngay ngoài cửa nghênh đón, khuôn mặt tươi cười nhiệt tình tựa như gặp được bạn cũ.“Ô, Anson thân mến, hôm nay tôi đặc biệt bảo họ chuẩn bị món trứng cá muối, anh có thể từ từ thưởng thức.”“A, cảm ơn.”Hai gã đô con đi tới, đầu tiên là cầm khay, muốn Anson và Richard giao di động ra, sau đó cầm máy kiểm tra bắt đầu quét người bọn họ, sau khi xác định không có tín hiệu của máy nghe lén, Charles mới cùng Anson ôm nhau.“Bảo đảm an toàn của anh thế nào? Phải biết rằng trừ Richard ra, những vệ sĩ của tôi mang tới đều ở lại dưới lầu rồi.”“Yên tâm, nếu anh mà xảy ra chuyện ở chỗ tôi, về sau còn ai dám hợp tác với Massive bọn tôi nữa?”Vệ sĩ mắc đồ đen mở cánh cửa phòng họp ra, đó là một phòng họp tầm trung có thể dung nạp năm mươi người, bàn tròn cực lớn có vẻ rất có khí thế, trang hoàng xa hoa, cảm giác hít một ngụm không khí ở nơi này cũng có giá không rẻ. Bức rèm của cửa sổ sát sàn mở toang, mỹ cảnh nơi hải cảng khu phố Nam của New York thu hết vào tầm đến trước cửa sổ, hai tay đút trong túi, thở ra một hơi, một bộ thả lỏng, “Cơ hội có thể đứng trước cửa sổ thủy tinh thưởng thức mỹ cảnh thực không nhiều a.”Cả cái vườn hoa cốt thép thu hết vào tầm mắt, mặt biển xanh thẳm thẳng tuốt chạy về phương xa, tầm mắt theo đó không ngừng phóng về con thuyền nơi trời bể giao nhau mà mở cũng lộ ra thần sắc đắc ý, “Phía trước khung cửa sổ này, không có bất cứ tòa nhà nào cao hơn của chúng tôi. Cho nên, hôm nay chúng ta có thể an tâm trò chuyện.”Thứ người hầu dâng lên là cà phê thượng hảo, hương vị thuần chất. Ngay cả điểm tâm cũng mang theo hơi chút độ ấm, mới từ trong lò nướng lấy ra không nhón lấy một miếng bánh quy bỏ vào trong miệng, khép mắt hưởng thụ loại cảm giác mềm xốp này, “Ừm… Bơ không nhiều không ít, độ ngọt của đường cát cũng rất đủ.”Lúc này, tổ nghe lén của phân bộ Interpol New York đang làm việc rất khẩn trương. Máy nghe lén Anson mang theo phi thường tinh tế cẩn mật, đúng giờ liền khởi động, lúc trước khi chưa khởi động sẽ không phát ra chút sóng điện nào, đây cũng là nguyên nhân vì sao Charles không kiểm tra đội của Gwen đợi lệnh, tùy thời chuẩn bị xuất động. Chỉ cần tổ nghe lén ghi lại được chứng cứ phạm tội của Charles, bọn họ liền lập tức hành tai nghe của Chu Trù là tiếng đối thoại của Anson và Charles.“Cái tên này, ăn miếng bánh quy cũng lắm chuyện như thế.”“Thứ anh ta có là tiền, thích đốt thì chúng ta cũng cản không nổi.” Gwen khẽ cười một cái.“Hờ, nếu như lát nữa đi lên tôi không cẩn thận đem cái tên Anson kia đánh chết thì làm thế nào?” Chu Trù hỏi.“Trước hết, cấp trên yêu cầu đảm bảo sự an toàn của Anson, bởi vì anh ta còn có giá trị rất lớn. Mặt khác, nếu như cậu thực sự không cẩn thận đánh chết tên đó, nhà Lorenzo nói không chừng sẽ dùng bom nguyên tử cho nổ tổng bộ của chúng ta đó, sau đó đem cảnh sát quốc tế toàn cầu từng người từng người toàn bộ giết chết.”“Thực đáng sợ.” Chu Trù làm bộ run rẩy.“Cho nên cái chuyện không cẩn thận’ kia, tuyệt đối không được phát sinh.” Sắc mặt Gwen có chút buồn bực, xem ra hắn chịu đựng Anson Lorenzo đã lâu lắm đối thoại của Anson và Charles vẫn đang tiếp tục tiến hành, những chuyện nói đến đều là những thiết kế ở triểm lãm kim cương năm nay có chút tẻ nhạt, trà chiều của khách sạn nọ không còn ngon như trước, đại loại như vậy. Chu Trù nghe rồi cũng bắt đầu ngáp vo hơn một giờ, vẫn là Charles thiếu kiên nhẫn trước.“Anson, tôi biết giao tình giữa anh và chính phủ nước N không tồi, bên tôi có chút hàng hóa tân tiến, không biết anh có thể giúp đỡ chuyển qua đó hay không?”“Hàng hóa tân tiến?” Anson chống cằm nhìn đối phương, “Tôi biết Massive làm mậu dịch xuất nhập khẩu, chỉ là không biết hàng hóa tân tiến mà anh nói là cái gì, đồ hải sản sao? Tôi luôn rất thích ăn tôm hùm.”“Anson, anh biết thứ tôi chỉ là cái gì mà.” Charles lạnh mặt đi.“Anh không nói rõ là cái gì, tôi làm sao biết hàng của anh là thứ nước N cần chứ?”Charles im lặng hai giây, liếc vệ sĩ bên cạnh một cái, bọn họ rất thức thời mà đi ra ngoài, nhưng Richard vẫn như cũ đứng ở phía sau Anson không chút động đậy.“Thủ hạ của anh không thể rời đi sao?” Charles liếc Richard, có chút không vui.“À, anh nói Richard à. Anh ta đương nhiên không thể rời đi, anh ta là không khí của tôi, không có anh ta tôi liền không thể hít thở được nữa.” Khi Anson nói ra cái lời buồn nôn này, mặt không đỏ hơi không hụt, “Anh yên tâm đi, cái người này anh ta ngoại trừ cái miệng ngậm chặt ra, tôi cũng không nghĩ ra còn ưu điểm nào khác.”Charles hít một hơi, hai tay đan vào nhau.“Được rồi, hàng của tôi là ba quả tên lửa S-92. Mỗi một quả giá trị vượt qua 20 triệu đô la Mỹ. Đây là tên lửa tốc độ siêu âm tối tân trên thị trường. Nếu như bán đi được, tôi sẽ chia cho anh 20% phần thu về. Điều kiện này đã rất ưu đãi rồi.”Anson lộ ra biểu tình trầm tư, “Thượng đế ơi, đầu cơ súng đạn cũng không phải chuyện đùa đâu, anh cái người này không bị điên chứ?”Charles cau mày, gã cũng không biết cảnh sát quốc tế đang ghi âm, chỉ cho rằng Anson đang giả vờ giả vịt muốn nâng cao phí ủy thác.“22%, thế nào?” Charles cắn chặt khớp hàm, vẻ mặt như bị xẻo mà biết Anson một phen nắm chặt tay gã, một bộ chân thành không gì sánh được nói, “Charles, điều anh nói vừa rồi tôi liền coi như chưa nghe thấy. Nhìn khách sạn W này, sau khi anh mua lại cổ phần kinh doanh tốt biết bao. Căn bản là không cần đi làm cái chuyện buôn bán nguy hiểm như vậy để kiếm tiền đâu.”
Cậu ta lộn vòng một cái, rất có lòng phòng bị mà giơ súng chỉ về hướng đang muốn tiến lên, cậu ta một súng bắn tới, đạn băng qua bả vai Anson vừa đúng là phương hướng của Chu Trù.“Ư…” Tiếng rên của Chu Trù khiến Anson phải quay đầu lại, đạn bắn vào bên chân chỗ Chu Trù ngã xuống.“Phát tiếp theo tôi sẽ không bắn trật đâu.” Marin từng bước từng bước lui về phía sau, tựa sát vách chậm rãi di chuyển đến trước mặt Chu Trù.“Cậu muốn thế nào?”Chu Trù ngây ngẩn cả người, vị trí này của Anson là mặt đối mặt với Marin, anh hoàn toàn có thể đứng ở những vị trí có lợi khác, tiện cho né tránh cùng tìm chỗ nấp, căn bản không cần đem mình hoàn toàn bại lộ trước mặt Marin.“Như lời anh nói đấy, tôi đã xong rồi. Vậy tôi còn có gì phải sợ?” Nói xong, Marin bắn ra mấy phát về phía ứng đầu tiên của Anson đè sấp lên người Chu Trù.“Pằng —— pằng —— pằng ——” Ba tiếng súng vang gãy gọn mà điên cuồng, đó là quyết tâm muốn đẩy Anson vào chỗ chết của hấp của Chu Trù dừng lại, phổi bị siết chặt, tất cả giác quan của cậu đều tập trung trên thân thể chấn động của như cũ tiếp tục bóp cò súng, đạn của cậu ta kẹt nòng rồi.“Mẹ kiếp! Mẹ kiếp!” Tóc Marin theo động tác đập súng của cậu ta mà lay động mất trật tự.“Anson …” Chu Trù giật giật bả vai, nhưng là Anson lại nằm nguyên ở đó không nhúc Trù nuốt nước miếng, “Anson… dậy đi…”Huyết dịch trong nháy mắt rút đi, Chu Trù cảm giác tư duy của mình một mảng băng giá, không ngừng vùi lấp cậu, thậm chí không còn sức vùng vẫy. Ngón tay lạnh buốt đến cứng còng, Chu Trù trợn tròn mắt ngẩn người ra chuyện… xảy ra như thế nào?Trong đầu cậu không ngừng tua lại một khắc kia khi Anson phủ lên người cậu, đó là sự quyết tuyệt của thiêu thân lao đầu vào lửa, không chút do chưa bao giờ thấy qua Anson… vẻ mặt nghiêm túc như vậy.“Anson…” Chu Trù lần nữa gọi tên một chút phản ứng cũng không có, hết thảy giống như là biển hai giây yên lặng, Chu Trù bất chợt ngoác miệng mắng to, “Fuck! Anh con mẹ nó cút khỏi người tôi! Anh cho rằng tôi không biết anh mặc áo chống đạn à! Tôi nghe hô hấp của anh rồi đấy cái tên ngốc này!” nhây vBăng giá trong nháy mắt nát bấy như mặt gương.“OK! OK!” Anson chậm rãi nhích người một cái, tựa hồ đối với Chu Trù quyến luyến không thôi, “Đừng giận mà, tôi đứng lên liền đây! Em không biết tôi thích thanh âm gọi tên tôi lúc nãy của em nhường nào đâu, lo lắng như vậy sợ mất đi tôi như vậy…”“Câm miệng! Dừng ảo tưởng của anh lại! Con mẹ nó anh kéo tôi đứng lên!” cứng miệng quá, đó nào có phải ảo tưởngv“Được, đừng nóng vội, em yêu!” Anson cẩn thận từng chút đem cái ghế Chu Trù ngồi dựng dậy, sửa sang lại cổ áo của cậu một bộ săn sóc tỉ mỉ, “Em biết phản ứng vừa rồi của em, khiến tôi cảm thấy cho dù lập tức xuống địa ngục thì cũng đáng giá không.”Mà Marin lại là phản ứng hoàn toàn ngược lại, cậu ta trợn trừng hai mắt nhìn Anson bộ dạng không bị thương chút nào, nụ cười của anh, ánh mắt dí dỏm của anh, hết thảy đều là giễu ta nghĩ đến đổi băng đạn, ngón tay cậu ta bởi vì dùng sức mà trắng bệch ra.“Ôi, thả lỏng chút đi nào, Marin!” Anson thậm chí bắt đầu an ủi cậu ta, càng thêm châm chọc.“Mẹ kiếp!” Marin mất khống chế, cậu ta đem khẩu súng hung hăng ném vào mặt Anson, chỉ là đối phương rất dễ dàng mà tránh boong thuyền, người của Anson đã từ máy bay trực thăng đi xuống. Ba tay vệ sĩ của Marin không phản kháng liền đầu hàng luôn, người của Anson vọt vào trong khoang bất lể giãy giụa ra sao, những người lính đánh thuê được huấn luyện đặc biết kia không phí nhiều sức đã chế phục được cậu ta, tất thảy sự phản kháng của cậu ta đều có vẻ yếu ớt mà chật có thể khống chế hết thảy.“Chìa khóa đâu?” Anson khoanh tay như là đang thưởng thức xiếc thú.“Tại sao không thử giết tao xem?” Marin cười nhìn Anson, “Tốt nhất là giết tao trước mặt Chu Trù!”Anson quay đầu lại liếc mắt nhìn Chu Trù, “Em sẽ vẫn mềm lòng với người này sao?”Chu Trù thần sắc lạnh như băng mà nhìn Marin, sự điên cuồng của cậu ta, sự tự phụ của cậu ta, mọi chuyện cậu ta làm, đem tất cả hình ảnh của Marin trong lòng Chu Trù thiêu đốt hầu như không thở dài một cái, “Marin, tôi chẳng cần chìa khóa cũng có thể mở ra cái còng tay chết tiệt này.”“Tao ném chìa khóa xuống biển rồi.” Marin nhún vai, “Anson Lorenzo, mày chẳng qua tên cướp khoác lên tấm áo xã hội thượng lưu hoa lệ thôi! Mở khóa đối với mày mà nói cũng chỉ là chuyện nhỏ.”Anson đi tới trước người Marin, nhỏ giọng nói, “Thật ra thì tôi cũng không muốn mở còng tay của em ấy đâu. Cậu không cảm thấy dáng vẻ bị còng của em ấy rất hấp dẫn sao? Kỳ thực tôi càng muốn nhìn cảnh tượng em ấy mặc đồ rằn ri bị còng ở trên giường, nhất định càng khiến người ta huyết mạch phun trào hơn bây giờ.”Marin đạp tới Anson, lính đánh thuê kéo vai cậu ta mang cậu ta cách ra. Nhưng cậu ta lại đá đạp như phát điên.“Chu Trù không phải là bức tượng Đức mẹ Maria trong giáo đường. Trên thực tế trong đầu tôi nghĩ tới cũng không chỉ là chút xíu xiu mới nãy nói cho cậu đâu.” Anson hai tay đút trong túi.“Chu Trù! Nhìn người đàn ông này xem! Đây chính là người đàn ông cậu muốn sao!”“Tôi là một người đàn ông, tôi không cần một người đàn ông khác tới chèo chống thế giới của tôi.” Chu Trù bình tĩnh nhận lấy một chuỗi tổ hợp dao găm Thụy Sĩ người bên cạnh đưa tới, dùng mũi dao nhỏ nhất trong đó cạy còng Trù vẩy cổ tay đứng dậy, xoay người một quyền nện lên mặt lính đánh thuê đang ghìm súng muốn xông tới, Anson đưa tay ngăn họ, “Chuyện này thường phát sinh, không có gì phải ngạc nhiên.”Anh sờ sờ gò má của mình, cười nhìn về phía Chu Trù, “Nhìn thấy dáng vẻ tinh thần phấn chấn như vậy của em tôi rất vui mừng.”“Anh nên mừng là trên tay tôi không có súng.” Chu Trù nhìn về phía Marin đang bị áp chế, “Tôi hiểu cậu bị khuất nhục ở chỗ cha mẹ nuôi, tôi hiểu những cám dỗ Bọ Cạp Đỏ truyền cho cậu, nhưng mà tôi thủy chung không tiếp thụ nổi Marin trước mặt tôi.”“Cậu còn nhớ rõ dưới tán cây trên sân trường kia không, cậu ăn sandwich, tôi ở đó vẽ tranh. Cậu quay đầu lại tùy ý liếc mắt nhìn, sau đó lại rất nghiêm túc ngồi sau lưng tôi, cậu nói… Ê, người anh em, chú vẽ giỏi thật.’. Tôi còn nhớ thanh điệu cậu nói chuyện khi đó.” Marin vươn cổ ra, chính là để đến gần Chu Trù hơn một Trù đứng cách cậu ta không gần không xa, lẳng lặng nhìn cậu ta.“Tôi tham gia lớp tennis ở trường, cậu cũng ở đó. Có vài người xem thường cậu, bởi vì cậu là người Châu Á, cũng bởi vì cậu quá ưu tú họ ganh ghét cậu. Cậu chơi tennis rất giỏi, nhưng lúc luyện tập đánh đôi cơ hồ không ai chịu làm bạn cùng cặp với cậu, thế nhưng tôi nguyện ý. Dù rằng đối thủ của chúng ta cố ý dùng những cú tạt bóng để tấn công cậu, cậu thủy chung vẫn chắn trước mặt tôi. Sau khi cuộc đấu kết thúc, cậu còn ôm vai tôi nói, Hey, có muốn cùng nhau ăn pizza chúc mừng học kỳ sau đám người kia sẽ phải tốt nghiệp không? ’”“Chà, tôi không ngờ bọn em còn có nhiều hồi ức tươi đẹp như vậy đấy.” Anson lấy khuỷu tay huých huých Chu Trù, đối phương chẳng thèm đoái hoài gì cả.“Bức tranh tôi vẽ bị hoa khôi của khoa gấp thành máy bay giấy phi lên cây, cậu để cho tôi ngồi lên vai cậu, tay cậu đỡ chân tôi, để tôi lấy bức họa kia xuống… Chu Trù, cậu đều không nhớ nữa sao!” Marin rống lên.“Tại sao! Cậu có thể dễ dàng tha thứ những chuyện ghê tởm Anson Lorenzo làm với cậu, lại không chịu ở bên tôi!”“Chuyện cậu làm ra chẳng lẽ kém ghê tởm hơn tên này sao?” Chu Trù không để ý tới biểu tình buồn bực của Anson, đi tới trước mặt Marin, “Những điều cậu nói kia tôi đều nhớ. Khoảng thời gian không thể quay lại kia, tôi cũng đặt ở trong đầu. Thế nhưng tôi lại không biết cậu của bây giờ. Cậu rốt cuộc là ai?”Marin ngước đầu, hình bóng Chu Trù in trong mắt cậu ta.“Cậu không phải là Marin kia. Có một đoạn thời gian rất dài tôi cho rằng cậu là thế, nhưng thực ra cậu đã sớm không phải rồi. Không có ai có thể dùng quá khứ’ để khống chế hiện tại’ của tôi.”Chu Trù đi qua bên người Marin.“Tạm biệt, Marin.”Trực thăng của Interpol đã chạy tới, còn cả một chiếc ca nô khác nữa, trên ca nô chính là Joey Allande.“Các người không thể làm vậy với cậu ấy! Buông cậu ấy ra!”Anson cười vẫy vẫy tay với Joey, “Anh nhất định muốn tôi buông cậu ta ra?”“Đúng vậy! Ngay lập tức!”Anson vỗ tay một cái, hai tên lính đánh thuê trực tiếp đem Marin ném xuống biển.“Anh làm gì ——” Chu Trù xông tới, lại không kịp ngăn lại.“Tôi làm gì á? Anh Allande không phải là muốn tôi buông cậu ta ra sao? Tôi làm theo thôi mà!” Anson chỉ chỉ Marin đang ngoi lên từ trong nước biển.“Marin!” Chu Trù đang định nhảy xuống, Anson đi tới một phát kéo cậu cánh tay anh đem Chu Trù ôm thật chặt, cằm dùng sức gác lên hõm cổ cậu, “Nào, nào —— Cậu ta biết bơi mà, em lo gì chứ? Hơn nữa nơi này lại chẳng có cá mập.”Chu Trù vẫn còn đang giãy giụa, Anson lại hôn lên cổ cậu, “Suy nghĩ một chút, cậu ta khiến tôi lo lắng bao nhiêu hả. Mất tin tức của em suốt một ngày, tôi không nên trả thù cậu ta sao?”Marin đã được Joey chạy tới kéo lên, cậu ta cả người ướt sũng, Joey dùng chăn bọc cậu ta ta giống như đã mất đi tất cả tri giác, gắt gao nhìn chằm chằm tư thái Anson ôm lấy Chu Trù, ánh mắt còn tàn nhẫn hơn dao ta run rẩy, không phải vì rét, mà vì nỗi căm hận không cách nào đè nén được.“Cậu phải bình tĩnh, Marin. Bây giờ chúng ta còn có cục diện hỗn loạn, phải nghĩ xem giải quyết thế nào.” Joey nhìn về phía trực thăng của Interpol trên bầu trời, nhíu Trù đẩy Anson ra, đi về phía thang dây mà máy bay trực thăng thả vào buồng máy bay, hung hăng sập cửa lại.“Hey, sếp, anh có ổn không? Bọn tôi bị tên Joey kia cù cưa, hắn viện đủ loại cớ, không nghĩ tới bị Anson nẫng tay trên!” Gene giận dữ bất bình, Chu Trù nên do người của Interpol tới giải cứu, chứ không phải được đội ca nô với cả trực thăng do cái gã Anson phô trương kia phái ra tới cứu, thật không còn mặt mũi.“Sếp, không sao là tốt rồi.” Myers cùng Chu Trù đụng nắm trước sau vẫn xéo mắt nhìn Chu Trù, “Sếp, ngài Lorenzo thật sự rất quan tâm anh đấy. Nhìn những máy bay trực thăng này xem, tin tức ngày mai liền đủ lật đổ Massive rồi, chỉ sợ vụ bê bối của hãng vận tải biển KA cùng nghị viên Ferta cũng sẽ bị đè xuống.”Chu Trù nhắm mắt lại dựa vào lưng ghế, tựa hồ cực độ mệt mỏi, cậu cái gì cũng không muốn nói với bay trực thăng tới cảng Houston. Marin vừa lên bờ, FBI liền áp giải cậu ta, tội danh là tàng trữ cùng sử dụng vũ khí cực độ nguy hiểm phi pháp, nói thí dụ như pháo hỏa phần vụ án nổ bom trên chiếc Yellow Pearl, còn cần tiến hành một bước thu thập chứng cớ mới có thể khởi tố cậu ta.“Ồ, xem xem đấy…” Rob Mập vừa nhai hotdog vừa bất mãn nói, “Người của chúng ta an bài lâu như vậy, ngay cả sếp cũng thiếu chút nữa bồi mạng vào, kết quả lại để cho FBI Mỹ cuỗm mất công lao.”George Già lúc trời còn chưa sáng đã cùng nhau chờ ở bến cảng với Rob Mập.“Hết cách, những lời buộc tội kia vẫn chưa thuộc về tội phạm xuyên quốc gia. Nhưng chú cứ yên tâm, chỉ cần xé ra một cái khe, còn lo không có thứ chúng ta cần rớt xuống sao?” George Già khẽ hừ một tiếng, nhìn máy bay trực thăng của họ đáp xuống, Leslie thần sắc thâm tàng bất lộ, mang người đi về phía họ mặc đồ rằn ri, ghìm súng, bước chân lắng đọng toát ra một loại phong độ kiểu phụ trách của FBI thấy bọn họ, trên mặt lộ ra vẻ kính trọng, “Chào anh, đội trưởng Leslie Elvis, rất xin lỗi đoạt mất thành quả lần hành động này của các anh. Nhưng chỉ cần có tất cả tin tức các anh cần, tôi sẽ thông báo các anh trước.”Leslie nghiêng đầu, “Đây là đội trưởng Chu Trù, cũng là nằm vùng của lần hành động này trên chiếc Yellow Pearl. Cậu ấy thiếu chút nữa không trở về được.”Chu Trù mặc áo sơ mi cùng quần tây, thoạt nhìn chẳng khác biệt gì những nhân vật tiếng tăm trong xã hội kia đứng trong một đám cảnh sát quốc tế mặc đồ rằn ri có vẻ đặc biệt nhường nào. Cậu cũng không phải là người đàn ông đẹp trai sánh ngang minh tinh điện ảnh, nhưng lại có một loại phong độ khiến người ta muốn nhìn lâu thêm chút.“Yên tâm, chúng tôi sẽ không để tâm huyết của đội trưởng Chu Trù xuôi theo dòng nước đâu.”Ngay lúc họ đeo còng tay lên cho Marin, cậu ta nhìn sang hướng Anson, thoáng hiện lên một cái cười Trù theo tầm mắt của Marin nhìn về phía Anson, ngay trong nháy mắt ấy cậu tựa hồ ý thức được điều gì đó mà chạy băng băng qua đó, “Nằm xuống ——”Anson nhìn biểu lộ của Chu Trù, theo bản năng nằm xuống, có cái gì sượt qua đỉnh đầu anh, găm vào nền gạch trên bến tàu.“Có sát thủ!”Tất cả mọi người đề phòng ám sát rối loạn trận cước, nổ liền mấy phát súng đều chỉ bắn vào bên cạnh Trù theo bản năng vẫn muốn xông tới, Leslie đã chạy tới từ phía sau ôm cậu lại, gắt gao đem cậu kéo cách mặt Anson nhất thời hoảng hốt mà vặn vẹo, anh ra sức khua tay gào lên, “Dẫn cậu ấy đi! Đừng để cậu ấy tới đây!”Trong cơn hỗn loạn, Anson bị bắn trúng chân, được vệ sĩ kéo tới nơi an thủ thấy ám sát thất bại, ngưng kế mắt lạnh nhìn mọi họ đang tiến hành cấp cứu cho Anson, ra sức ấn lên bắp đùi máu tuôn không dứt của Trù không tiến lên, “Anh ta có phải bị bắn trúng động mạch đùi rồi hay không?”
“Bên này đất nước nhớ thương nhau”. Câu thơ ấy trong bài thơ “Đôi bờ” thi sĩ Quang Dũng viết vào thời kỳ đầu cuộc kháng chiến chín năm chống thực dân cách đây hơn nửa thế kỷ nói hộ tâm trạng không chỉ của người Việt ở thời ấy hay bất kỳ một thời nào. Đấy cũng là lý do để không ít người xa xứ, sống ở những chân mây cuối trời khác nhau thường nhớ thơ Quang Dũng, thường thích đọc lại, nghe lại những câu thơ chan chứa tình người xứ Đoài trong cảnh chạy giặc ly loạn mà tiêu biểu là “Mắt người Sơn Tây”, “ Đôi bờ”, “ Tây Tiến”. “Em ở thành Sơn chạy giặc về -Tôi từ chinh chiến cũng ra đi...”, một người Vệ quốc quân, một người em gái quê hương, hai người chung một cảnh ngộ ly biệt quê nhà, bỏ lại sau lưng những gì là nguồn cội thân thương nhất. Quê hương chìm trong khói lửa, quê hương trở thành vùng tề, giặc xây đồn bốt tạm chiếm đóng và gây ra không biết bao thảm cảnh thê lương. Con sông chia cắt bên này bên kia phòng tuyến trong cái mùa thu mưa thu ướt sũng đất trời như nhát dao định mệnh Giăng giăng mưa bụi quanh phòng tuyến Hiu hắt chiều sông lạnh bến Tề Chạy giặc là ly tán, là ẩn chứa nhiều bất trắc hiểm nguy không lường. Thi sĩ dường như muốn hóa giải bớt nỗi sầu đau bằng cách thi vị hóa cuộc sống tưởng chừng khốc liệt, thu nhỏ tình người trong đôi mắt người con gái xứ Đoài thành “đôi mắt người Sơn Tây” nổi tiếng “mắt em như nước giếng thôn làng”. Mà giếng xứ Đoài là giếng dá ong nước trong như nước mắt. Thi nhân ướm hỏi Mắt kia em có sầu cô quạnh Khi chớm heo về một sớm mai Heo may về là báo hiệu mùa thu tới. Mùa thu tới trong cảnh ly biệt xứ Đoài ngay trên xứ Đoài khiến người đi nhớ quay quắt cuộc sống thôn ổ thanh bình thời tiền chiến Bao giờ trở lại đồng Bương, Cấn Về núi Sài Sơn ngó lúa vàng Sông Đáy chậm nguồn qua Phủ Quốc Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng Hiếm thấy một thi nhân nào viết về vùng quê thân thuộc lại nhắc nhiều địa danh như Quang Dũng thời đó. Mà địa danh hầu hết đều là những từ nôm na dân dã nhất lại chẳng hề làm giảm thiểu chất thơ. Bương rồi Cấn, rồi Đáy, Sài Sơn, Phủ Quốc chỉ làm cho tình quê hương thêm đạm đà dư vị. Quê mình đã xa, trên đất quê người chỉ còn cách duy nhất trở về nguồn là sống bằng ký ức, sống trong ký ức Khói thuốc xanh dòng khơi lối xưa Đêm đêm sông Đáy lạnh đôi bờ Thấy hiện em về trong đáy cốc Nói cười như chuyện một đêm mơ Khi người ta sống trong ảo ảnh, trong mơ mộng thì ảo giác xuất hiện trong tâm tưởng là chuyện thường tình, dễ hiểu. Liên tưởng đến chuyện xưa nàng Mị Nương “ngồi ở lầu Tây” phải lòng người lái đò Trương Chi “người thì thật xấu hát thì thật hay” bồng bềnh trên sông nước thổi sáo nương theo một điệu nhạc tình buồn hóa thành cây bạch đàn sau khi chết; để rồi cái chén tiện từ gỗ cây bạch đàn ấy mỗi khi nàng Mị Nương nhìn vào đáy cốc chỉ thấy hình ảnh chàng Trương khua nước ven sông. Nhớ nghĩ tưởng về người con gái xứ Đoài chạy giặc, thi nhân đã đưa con người ấy, đôi mắt ấy thành biểu tượng “mắt người Sơn Tây”, thành biểu tượng của tình cảm nhớ thương quê hương đất nước của con người mà người Việt thời nào, ở đâu cũng giàu có Xa quá rồi em người mỗi ngả Bên này đất nước nhớ thương nhau Em đi áo mỏng buông hờn tủi Dòng lệ thơ ngay có dạt dào Hình tượng “em-quê hương” trong ngữ cảnh đất nước giặc giã điêu linh càng đẩy cao trào nhớ thương em, nhớ thương đất nước lên đỉnh điểm. Có lẽ thân phận lưu đầy của kiếp người trong quá khứ nối dài trong hiện tại, sợi dây truyền cảm của cô gái thành Sơn xứ Đoài thời nào với người Việt tha hương tương đồng một nỗi nhớ thương quê hương Việt xa xôi mà gần gụi, ngay trong tâm tưởng của mình. Ám ảnh thơ là hình ảnh “Em đi áo mỏng buông hờn tủi” Quê hương xa nửa vòng trái đất; con người xa quê trên dưới nửa đời người mà lạ lùng sao hai tiếng nước non day dứt lòng người là vậy. Con sông nào trên bờ sóng Thái Bình Dương cũng là đôi bờ vọng tưởng nước non của người Việt.
đôi bờ vực thẳm