PTN Pin mặt trời; PTN Kiểm tra không phá mẫu; PTN Vật lý và Kỹ thuật ánh sáng; Hướng nghiên cứu; Các Đề tài - Dự án. Đề tài cấp Quốc gia; Nhiệm vụ nghiên cứu cơ bản Quỹ Nafosted; Đề tài hợp tác nghiên cứu theo Nghị định thư; Đề tài cấp Bộ; Đề tài Hợp tác
Tác phẩm: Trời Không Tác Hợp Tác giả: Mẫn Nhiên Độ dài: 64 chương Nhân vật chính: Mạnh Vãn Tế, Thịnh Cẩn Thư Thể loại: Tình yêu chốn đô thị, Tình yêu trọn đời, Gần quan được ban lộc, Trời đất tác hợp, HE *** Tóm tắt nội dung: Trong hàng ngũ giáo viên của trường
Đừng dùng khoảng trời riêng ấy để phục vụ cho những ham muốn nhất thời, biện minh cho những điều khuất tất. Với một tình cảm chân thành, đủ lớn, đủ sâu, đủ đậm thì hai người sẽ tự điều chỉnh khoảng trời riêng kia cho phù hợp với người mà mình yêu thương. Xét cho cùng, khoảng trời riêng đó chỉ nên là mảnh trời nho nhỏ thi thoảng dùng tới mà thôi!
Khuyến cáo của tác giả 1. Không nên coi những tính toán bên trên làm cơ sở duy nhất cho mỗi quyết định. Cuộc đời còn phức tạp hơn nhiều những Lá số Tứ Trụ này. 2. Hôm nay là huyền học, ngày mai là vật lí học.
Duyên Trời Tác Hợp. 12,000. Đọc Truyện (7) 5.27 /10 trên tổng số 11 lượt đánh giá. Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả: Bình Tử.
2.4 Ghế bar ngoài trời bằng bằng gỗ. 3 Bí quyết lựa chọn ghế bar ngoài trời đẹp. 3.1 Chọn kích thước phù hợp. 3.2 Chiều cao ghế của quầy bar. 3.3 Lựa chọn kiểu dáng ghế quầy bar. 3.4 Lựa chọn chất liệu bền đẹp. 4 Lưu ý khi chọn và sử dụng ghế bar ngoài trời. 5
Vì thế, để đảm bảo công tác vệ sinh khử khuẩn phòng, chống dịch COVID-19 hiệu quả, an toàn và tiết kiệm, Bộ Y tế đề nghị UBND các tỉnh thành chỉ đạo không thực hiện việc phun hóa chất, chế phẩm diệt khuẩn để diệt virus SARS-CoV-2 tại những khu vực ngoài trời
Câu 2: Mục đích lưu trữ công nghệ nhiệt là gì? A. Cắt giảm chi phí năng lượng cao, xóa bỏ tình trạng khí nhà kính, giải quyết vấn đề gián đoạn sản xuất của gió và năng lượng mặt trời. B. Cắt giảm chi phí năng lượng cao, giảm thiểu khí nhà kính, giải quyết vấn đề gián đoạn sản xuất của gió và
. Chương 2 Làm ở chỗ này?Gần tới giờ trưa ngày hôm sau, Mạnh Sơ Dương say rượu mới tỉnh lại, vì đoàn thể có hoạt động chào đón học sinh mới, cho nên sau khi Mạnh Sơ Dương ăn xong "bữa sáng" ở chỗ Mạnh Vãn Tế, mới vội vã rời Vãn Tế dọn dẹp bát đũa xong, giơ tay nhìn giờ giấc, vẫn còn một lúc nữa mới tới giờ cơm trưa, liền quay về phòng sách chỉnh sửa kế hoạch giảng dạy cho học kì biết có phải vì hôm qua gặp Thịnh Cẩn Thư hay không, hôm nay trong lòng Mạnh Vãn Tế có chút bất an. Khó khăn lắm mới thoát khỏi trạng thái ấy, chuông cửa phòng kí túc xá lại vang lẽ là đồng nghiệp mới tới trình diện kia. Mạnh Vãn Tế đóng nắp bút máy lại, đứng dậy đi mở cửa, lúc đi qua phòng ngủ phụ, cô liếc mắt nhìn vào trong phòng một cái, xác nhận bản thân thật sự đã dọn dẹp phòng ngăn nắp, không có chỗ nào thất Vãn Tế mở cửa chống nhiên là vậy, một người phụ nữ dáng người cao ráo thướt tha đứng bên ngoài cửa. Mái tóc xoăn dài của người phụ nữ tùy ý xõa sau lưng, lộ ra khuyên tai màu bạc như ẩn như hiện, chiếc váy sơ mi chất lụa màu ngà, nhã nhặn lại nhàn nhã, cổ áo chữ v khoét sâu, tuy không sâu như chiếc váy hai dây nhìn thấy tối qua, nhưng cũng chẳng thể nói được có bao nhiêu đoan trang. So với giáo viên tới trình diện, người này giống như người mẫu vừa xuống khỏi sàn diễn thời trang cao cấp nào Vãn Tế có chút ngẩn ngơ, nhất thời không lên tiếng, thậm chí không phản sao lại là Thịnh Cẩn Thư?Thịnh Cẩn Thư cũng đang đánh giá cô. Đầu tiên là sửng sốt, sau đó là ngạc nhiên. Sửng sốt là vì vẻ bề ngoài nổi bật của Mạnh Vãn Tế, ngạc nhiên là vì giữa mùa hè nóng nực, có người khi ở nhà lại ăn mặc chỉnh tề tới ấy thấy Mạnh Vãn Tế không lên tiếng, liền giấu đi những cảm xúc dư thừa, cong đôi môi đỏ tự giới thiệu "Xin chào, tôi là giáo viên mới tới, Thịnh Cẩn Thư, là bạn cùng phòng sau này của cô, có lẽ hiệu trưởng Huỳnh đã đánh tiếng trước với cô rồi đúng không?"Nụ cười sáng rực, vô cùng thân thiện, dường như dáng vẻ khác hẳn với con người huênh hoang phóng túng tối qua, cũng khác biệt rất lớn so với dáng vẻ lạnh lẽo sắc bén thời trung Vãn Tế nhìn chằm chằm Thịnh Cẩn Thư, đôi môi anh đào mím rất chặt, mấy giây sau mới quay mặt đi, nghiêng người, thốt ra một câu lạnh lẽo khỏi cổ họng "Vào đi."Thịnh Cẩn Thư ngây ra một giây, nhưng không lộ ra quá nhiều biểu cảm, ừ một tiếng rồi đẩy hành lí bước vào căn nhà ba phòng ngủ một phòng khách trong động tác nghiêng người nhường đường của Mạnh Vãn tích nhà không quá lớn, trang trí rất đơn giản, lấy màu trắng làm tông màu chủ đạo, đồ dùng gia đình là màu gỗ nguyên bản, không có nhiều đồ đạc, nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ, có thể nhìn ra người ở tại nơi này là người rất ngăn Cẩn Thư thoáng dừng lại, quay đầu nhìn về phía Mạnh Vãn Tế, chờ đợi chỉ Vãn Tế đứng nguyên tại chỗ, mặt không cảm xúc giới thiệu "Phòng của cô là căn phòng ở bên ngoài, nhỏ hơn ba mét vuông so với phòng ngủ chính." Một chút cảm xúc hàn huyên cũng không có.
Trời Không Tác Hợp-Tác giả Hứa Thừa Nguyệt-– Edit Ngọc Tú –– Beta Pianvy Kim –[Truyện được chính chủ đăng tải duy nhất và đồng thời với wordpress "Trúc Hiên Thanh Băng"]Hai người ai cũng có uất ức, tính khí riêng, không ai cam lòng chịu yếu thế, bất phân cao chuyện liền rơi vào bế tắc, nhất thời không có cách giải quyết, kết quả tất nhiên đành phải hậm hực giải Khánh vẫn luôn đứng ngoài hành lang chờ, tuy không biết hai người đã nói những gì, nhưng vẫn nghe rất rõ Triệu Kiều vỗ bàn tức giận quát "Ý tứ của huynh chính là như vậy!".Thấy Triệu Kiều đùng đùng tức giận đi ra, Trung Khánh cũng không dám hỏi nhiều, vội vàng đi theo sau tiễn nàng ra khi đưa Triệu Kiều đi, Trung Khánh quay trở lại thư phòng, gã sai vặt thấp thỏm tiến lên đón hắn, nhỏ giọng nói "Vừa rồi Thất gia giống như... đập thứ gì, nghe rầm rầm."Người bên ngoài không rõ nội tình luôn nghĩ rằng Hạ Uyên là kẻ lãnh đạm nghiêm trang, nhưng chỉ những người thân cận mới biết, thực ra hắn giống như cái vại chứa đầy buồn bực gió thường thổi không đổ, công việc lại đơn điệu buồn tẻ, ít khi có dịp cảm xúc bùng nổ ra sai vặt hầu hạ bên cạnh Hạ Uyên mới được hai năm, chưa từng gặp cảnh hắn nổi giận đập đồ. Khi nãy mấy âm thanh kia làm hắn sợ run, không biết mình có nên vào hay cuộc vẫn là Trung Khánh đi theo Hạ Uyên lâu hơn, so với gã sai vặt cũng bình tĩnh hơn. Hắn áp tai lắng nghe, thấy bên trong không có động tĩnh thì gõ phòng vẫn im Khánh cân nhắc một chút, lớn gan đẩy cửa thư phòng ra, cố gắng nhẹ tay nhẹ chân tiến tay Hạ Uyên khoanh trước người, nhắm mắt dựa lưng vào ghế, yết hầu phập Khánh không dám lên tiếng, cúi xuống thu dọn sách vở rơi tán loạn trên mặt đất. Lúc ôm sách đứng lên, hắn đột nhiên bật thốt "A" lên một Uyên mở mắt ra, lạnh lùng nhìn Khánh vội vàng đặt chồng sách trên tay lên bàn dài, khom người nhặt một thứ đồ nhỏ trên đầu ghế đưa cho Hạ Uyên xem "Thất gia, hình như là đồ nhị cô nương làm rơi?"Chiếc mặt dây chuyền bằng đá thạch anh hồng khắc hình con cáo, phối với sợi dây làm từ tơ tằm chập đôi nhuộm màu hoa đào. Hình như chủ nhân của nó thắt vội, cho nên nút thắt đã bị đến lúc nàng nổi giận đập bàn, sức lực mạnh đến mức làm bẹp cả nút thắt, không biết nắm tay có bị thương Uyên tức giận nhìn món đồ hồ ly nhỏ giảo hoạt cười đến híp mắt cong cong, nó nằm lười biếng, cái đuôi to đầy lông mềm mại khoanh trước người, chóp đuôi hơi nhổng biết tại sao, từ trong điệu bộ ngây thơ vô tội kia, hắn lại mơ hồ nhìn ra một loại khí chất kiêu ngạo không sợ theo chủ. Hạ Uyên nặng nề nhắm mắt, trong lòng lãnh đạm hừ một tiếng, thuận miệng trả lời "Hừm.".Hắn không nói vật này nên xử lý thế nào, con hồ ly trên tay như củ khoai nóng bỏng. Trung Khánh suy nghĩ một lúc mới lên tiếng "Thất gia, hay là để nô tài cho người đưa nó về Tín vương phủ?"Hạ Uyên không trả lời, chỉ ngồi thẳng dậy, nâng tách trà sâm đã hơi nguội ở trước mặt nhấp một ngụm. Lông mi dài rũ xuống, thần sắc điềm tĩnh, không nhìn ra là có ý Khánh thăm dò sắc mặt hắn một chút, lập tức cười sửa lại "Ồ, nô tài ngu ngốc. Hoa tai rốt cuộc cũng là vật tùy thân, nên trực tiếp giao tận tay cho chính chủ mới đúng, nếu để cho người khác chuyển qua tay mấy lần thì không thích hợp cho lắm. Triệu nhị cô nương có thói quen ở bên ngoài đi lại, bây giờ chắc vẫn chưa trở về Vương phủ. Không bằng trước tiên ta giúp tiểu thư cất giữ, chỉ kêu người thông báo cho Vương phủ biết đồ vật rơi ở chỗ chúng ta, mời cô ấy lúc rảnh rỗi tới nhận về?""Không cần phiền toái như vậy", Mi mắt Hạ Uyên khẽ giơ lên, không mặn không nhạt nói "Cứ để đó đi. Khi nào phát hiện mất đồ, nàng sẽ quay lại tìm."*****Sau khi rời khỏi chỗ Hạ Uyên, Triệu Kiều không trở về Vương phủ ngay, mà bực bội hừ một tiếng kêu xe ngựa chạy đến tòa nhà ngõ Liễu mau giận nhưng cũng mau nguôi, xe ngựa còn chưa chạy hết hai con phố, đã có chút hối hận ảo não cắn móng nay, Hạ Uyên không nhớ đến chuyện tình cảm giữa nàng và hắn, nàng đối với hắn cũng chỉ là người dưng nước lã, quan hệ mấy ngày nay giữa hai người cũng thật lúng cả thái y cũng không chắc chắn được sau này hắn có khôi phục lại ký ức không, cho nên hắn mới cảm thấy, giữa hai người không nên mập mờ kéo dài như hiện giờ. Về cả tình lẫn lý, hắn đâu có gì sai."...Kết Hương, ngươi nói có phải ta hơi vô lý không?" Nàng thừa biết bản thân mình là kiểu người nhỏ, Triệu Kiều nàng đã lăn lộn quậy phá từ đầu đường đến cuối hẻm, đọc sách thì không bao nhiêu, ồn ào cãi lộn lại có thừa, tuyệt không bao giờ để mình chịu thiệt, một lời không hợp liền lưu manh đập bàn chửi rủa ngay giữa đường giữa lối là chuyện bình những thói quen không được tốt cho Hương tỉnh bơ kéo tay nàng xuống, ngăn càng nàng tiếp tục cắn móng tay "Nếu đứng từ phía tiểu thư, Hạ đại nhân trước khi rời kinh quan hệ với ngài nùng tình ý mật, ai ngờ trở lại liền quên mất ngài. Tiểu thư vừa giận vừa buồn, đang không biết nên làm sao mà ngài ấy còn nói như thế, tiểu thư nổi giận cũng là chuyện thường tình.""Vậy ư?" Triệu Kiều buồn bã bĩu môi, "Ta biết ta không nên đập bàn la hét như vậy. Đúng là giận quá mất khôn."Nàng nghĩ thầm, có lẽ lúc đó Hạ Uyên thực ra muốn nghe ý kiến của nàng, để mọi người cùng nhau thương lượng giải quyết vấn đề. Kết quả nàng lại vỗ bàn rầm một tiếng, giương cung bạt kiếm, dĩ nhiên không thể bàn bạc được là người trưởng thành, rất nhiều đạo lý đều hiểu được. Ngọn lửa vô danh xông thẳng lên đầu nàng khi đó, đơn giản chỉ là vì nàng không chịu nổi cái thái độ "Chúng ta bình tĩnh xem xét thiệt hơn giải quyết vấn đề" mà Kiều suy nghĩ một chút lại thấy khó chịu, tức tối lẩm bẩm "Bình tĩnh cái rắm? Chuyện giữa ta và chàng là chuyện công việc sao? Muốn so xem nhà ta với nhà chàng ai thiệt hơn ai chắc?"Nguyết Kết Hương cảm thấy nhức đầu, thông minh lựa chọn im cảm thấy, nếu lúc này có Tam công tử ở đây, chỉ sợ sẽ lắc đầu chậc lưỡi "Chàng chàng thϊếp thϊếp, ngày nào cũng như ngày nào, hết sáng nắng lại đến chiều mưa, âm tình bất định."Loại thời điểm này, người ngoài không thể đưa ra lời khuyên, càng không thể có biện pháp gì, chỉ cần lắng nghe là được. *****Tòa nhà Liễu Hạng, Triệu Kiều đè nén phiền muộn trong lòng để xử lý công việc của Quy Âm Đường, bận bịu đến giờ thân 3-5h chiều mới trở về Vị nghe nói nàng đã về, lập tức lo lắng chạy đến Hàm Vân nàng kể xong chuyện một ngày qua, Triệu Vị chỉ có thể lấy ánh mắt nhìn kẻ ngốc để nhìn nhị tỷ nhà mình."Huynh ấy không nhớ nổi chuyện hai người, cũng không chắc sau này có thể nhớ lại không, cho nên cảm thấy như vậy đối với tỷ không công bằng. Mấy lời này đều không có vấn đề gì, sao tỷ lại tức giận tới mức đập bàn chửi mắng huynh ấy?""Ta là bị thái độ đó của huynh ấy chọc tức," Triệu Kiều rúc vào một góc trong phòng sưởi, ngượng ngùng sờ mũi "nên mới nhất thời xúc động".Triệu Vị vô lực nằm ngã lên tấm đệm mềm mại, ngắm nhìn xà nhà một lúc rồi bất chợt thở dài "Huynh ấy bây giờ xem tỷ như là người dưng, bình tĩnh cùng tỷ thương lượng giải quyết, không phải là chuyện có tình có lý sao? Nếu không huynh ấy còn có thể làm thế nào? Cùng tỷ ôm đầu khóc lóc, mật ngọt dỗ dành chắc?"Hắn biết nhị tỷ tuy không thích đọc sách, nhưng cũng không phải là người ngu ngốc. Bình thường ở bên ngoài xử lý mọi chuyện luôn rõ ràng mạch lạc, lưu loát quả quyết, không hiểu sao với chuyện tình cảm riêng tư thì lại hồ đồ như vậy nữa."Nhị tỷ, sự thật trước mắt chính là tỷ thích huynh ấy nhưng huynh ấy lại không thích tỷ. Cho nên tỷ cứ làm như chúng ta đã bàn, phải liên tục xuất hiện trước mắt huynh ấy, làm cho huynh ấy thích tỷ thêm lần nữa. Chuyện chỉ đơn giản như vậy, tỷ còn nổi giận cái gì?" Triệu Vị thật sự không thể hiểu nổi tại sao hai người phải giãy dụa vì tình đến lời này của Triệu Vị đều là sự thật, nhưng từng câu từng chữ lại như dao đâm vào ngực Triệu Vị chỉ mới vừa mười sáu tuổi, thế mà đã giống như bán tiên, gần như cắt đứt hết thất tình lục dục. Bất kể chuyện gì xảy ra. cậu cũng chỉ đơn giản nghĩ xác định mục tiêu, tiến hành thử nghiệm, phát hiện vấn đề, đổi loại phương với Triệu Vị mà nói, bất cứ chuyện gì cũng không nằm ngoài hai khả năng hoặc "thành công", hoặc "thất bại". Cho dù xuất hiện loại kết quả nào trong hai loại trên, cậu cũng sẽ bình tĩnh tiếp thành công, thì chính là mong ước được toại nguyện, mọi người đều vui. Ngược lại, nếu thất bại, thì đó chính là vì phương pháp không chính xác, chỉ cần đổi sang phương pháp khác là tuyệt đối sẽ không lãng phí tinh lực vào những thứ gây mất tinh thần, để tâm lý bản thân sa sút, thậm chí là khổ sở thương tâm vì mấy chuyện tình trong suy nghĩ của đệ đệ mình toàn là "ai buồn kệ ai, ta đứng ngoài cuộc", Triệu Kiều có chút thẹn quá hóa giận, vành mắt đỏ hồng kêu lên "Đâu phải ai cũng giống như đệ, tuổi còn nhỏ đã thành cụ non? Đệ có phải đệ ruột của ta không? Lúc này không thể nhẹ nhàng an ủi ta một chút sao?"Triệu Vị ngồi dậy nghiêm túc nhìn nàng "Đệ không hiểu hai người ngu ngốc đâm đầu vào yêu đương xong rồi giận dữ oán hờn làm gì? Nếu tỷ muốn hỏi ý kiến của đệ, chuyện đã đến mức này, tất nhiên chỉ còn hai cách để chọn.""Hai cách nào?" Triệu Kiều cũng đã suy nghĩ đến đau đầu."Thứ nhất, nếu tỷ vẫn muốn ở bên huynh ấy, vậy thì nhắm mắt coi như không có chuyện gì, tiếp tục ngày ngày xuất hiện trước mặt huynh ấy, đến khi nào huynh ấy thích tỷ thì thôi.""Hôm nay ta bỏ đi khí phách như vậy, lẽ nào còn có thể quay lại như đệ nói sao?" Triệu Kiều không cam tâm nhăn mũi một cái, "Còn cách thứ hai?""Cách thứ hai đơn giản hơn. Nếu huynh ấy đã không còn thích tỷ, thì tỷ cũng khỏi cần thích huynh ấy nữa."Triệu Kiều sững sờ. Đây mà là giải pháp hả? Nếu có thể nói không thích liền không thích, vậy thì mấy ngày nay nàng phiền não đau buồn vì cái gì đây?"Cách này không khả thi, cách thứ nhất thì còn tạm được." Triệu Kiều cúi mặt nhìn đất, than thở nói, "Nhưng mà, nếu mặc kệ ta cố gắng luẩn quẩn trước mắt huynh ấy thế nào, mà huynh ấy vẫn không thích ta thì phải làm sao?"Triệu Vị đưa tay sờ sờ sau ót, suy tư một chút, rồi vững vàng giơ ngón trỏ lên nghiêm túc đáp "Nếu đã nói thế thì chỉ còn cách thứ hai. Tỷ đừng thích huynh ấy nữa, đổi sang thích một người khác, không được sao?""Ta đúng là bị điên mới ở chỗ này nghe mấy lời quái quỷ của đệ." Triệu Kiều đỡ tới nói lui, vẫn chỉ có thể chọn biện pháp đầu tiên. Sáng mai, hay là nàng lại mặt dày tới nhà hắn nữa vậy.*****Sáng sớm hôm sau, khi xe ngựa của Triệu Kiều bị chặn bên ngoài đầu hẻm phủ nhà Hạ Uyên, nàng mới sâu sắc hiểu rõ thế nào là "trời không chiều lòng người".Mấy ngày nay kể từ sau khi Hạ Uyên hôn mê tỉnh lại, trừ nàng và Tôn Thanh lĩnh mệnh đến phủ buổi chiều hôm trước ra, thì thật sự không có khách nhân nào tới không phải do quan hệ Hạ Uyên với người khác tệ đến mức hắn bị thương mà chẳng ai quan tâm, mà bởi vì thân phận hắn là Tả thống lĩnh của đội Kim Vân nội vệ, mọi thứ về hắn đều có liên hệ với đế vương, đặc biệt chuyện hắn bị thương nặng trong vụ "thánh giá bị tập kích ở Lân Thủy" vẫn còn nghi vấn trùng trùng, thậm chí Chiêu Ninh đế còn hạ lệnh phong tỏa bí ý đã rõ ràng như vậy, ai cũng không dám tùy tiện tới thăm, sợ bị hiểu lầm thành "âm mưu thăm dò những bí mật không nên biết" từ ngày hôm trước, nội vệ Tôn Thanh cùng hai gã nội thị đến Thanh đến vì phụng mệnh giải đáp nghi vấn cho Hạ Uyên, còn hai tên nội thị thì đến vì trao tặng quà cáp do Chiêu Ninh đế và Chiêu Tương đế quân khen qua một ngày hai đêm, tin tức này tất nhiên đã được truyền đi, bất cứ ai có mắt cũng đều hiểu ý hoàng đế Hạ thống lĩnh có công hộ giá, mọi người phải quan tâm, muốn nịnh bợ gì, thì đều có thể đưa tới trong kinh thành rất nhiều, khứu giác vĩnh viễn luôn nhạy bén, tùy theo chiều gió mà bay, lần này giống như hẹn nhau tới tấp vén rèm cửa, liền có thể nhìn thấy một hàng xe ngựa kéo dài từ cửa lớn phủ Hạ Uyên đến chỗ nàng, Triệu Kiều chỉ có thể cười khổ, cái gì cũng không nói Kết Hương cẩn thận hỏi "Nhị cô nương, chúng ta...""Bỏ đi, sang ngõ Liễu Hạng." Triệu Kiều cắn môi, "Buổi chiều ta lại đến."Pianvy Sắp tới cả hai editor đều chuẩn bị thi, tiến độ ra chương sẽ chậm chút 😥AdvertisementsĐôi khi, một vài khách truy cập của bạn sẽ thấy quảng cáo tại đây,cũng như một ở cuối can hide ads completely by upgrading to one of our paid plans.
Trời Không Tác Hợp Tác phẩm Trời Không Tác HợpTác giả Mẫn NhiênĐộ dài 64 chươngNhân vật chính Mạnh Vãn Tế, Thịnh Cẩn ThưThể loại Tình yêu chốn đô thị, Tình yêu trọn đời, Gần quan được ban lộc, Trời đất tác hợp, HE***Tóm tắt nội dungTrong hàng ngũ giáo viên của trường Trung học Phổ thông Ngoại ngữ Ninh Thành có hai vị nữ thần, một lạnh lùng một nóng bỏng, một người ước có thể đóng cúc áo tới nút cuối cùng, một người ước có thể xẻ tà váy tới nơi cao nhất, người tinh ý đều có thể nhìn ra, tính cách của hai người này không hợp, trời sinh đối địch cả học sinh đều suy đoán, rốt cuộc có phải ở ngoài đời, cô giáo Mạnh tác phong nghiêm túc rất không vừa mắt với cô giáo Thịnh hay có bản thân Mạnh Vãn Tế biết, sự kìm nén điên cuồng của bản thân với Thịnh Cẩn Thư không phải là ghét cay ghét đắng, mà là sự rung động rực miệng nói, "Xin cô tự trọng."Nhưng trái tim đang gào thét Mình thích chị ấy quá!***"Em dắt tôi rời khỏi ngày đông, tôi bên em hướng về ngày vì có em, tôi bắt đầu đợi chờ xuân hạ thu đông của cuộc đời."Một câu tóm lược Oan gia dễ kết không dễ ý Yêu thương sinh mệnh, sống cho hiện tại, hướng về tương lai. Cho dù là thời điểm nào, cũng đừng buông bỏ hi vọng với cuộc giá Mẫn Nhiên
🖌️ Mở Đầu 🖌️ ☆ Tác giả Hứa Thừa Nguyệt ☆ Thể loại Ngôn tình, Cổ đại, Quan trường, Huyền huyễn, HE. Thiết lập thế giới bình quyền. ☆ Chung hệ liệt “Biểu muội vừa nhát vừa ngọt” & “Rể nuôi từ bé”. ☆ Số chương 94 chương + 6 ngoại truyện. Điền form để nhận pass. ☆ Tình trạng Hoàn thành ☆ Edit Team Cookie Choux 🖌️ Giới thiệu 🖌️ Tả thống lĩnh Kim Vân nội vệ Hạ Uyên ác chiến trọng thương, mất một phần trí nhớ. Trong lúc dưỡng thương, mọi người không ngừng nhắc nhở hắn tin tức đáng sợ. Hắn và Nhị tiểu thư Tín Vương phủ nửa chữ bẻ đôi không biết là một cặp?! Còn là hắn mặt dày bám dính nửa năm, không tiếc đánh nhau với tình địch mới đoạt được nàng?! Hạ Uyên nghe tới mức lỗ tai mọc kén vẫn không nhớ nổi mối tình này. Hắn bình tĩnh đứng trên tường thành, nhìn Triệu Kiều không học vấn không nghề nghiệp, không chí tiến thủ kể truyện như thật, lòng thầm khinh thường Rốt cuộc ta coi trọng nàng điểm nào? Về sau… Hạ Uyên Chỗ nào cũng coi trọng QAQ. Đây là câu chuyện kể về một anh chàng quên mất người trong lòng, sau này điên cuồng “quay đầu”. _______ Bản giới thiệu đứng đắn Một người là thống lĩnh ngự tiền gò bó theo khuôn phép. Một người là quý nữ tôn thất ngựa hoang thoát cương. Tất cả mọi người đều cảm thấy trời không tác hợp bọn họ. Hạ Uyên Trời không tác hợp, ta tác hợp. _______ Câu chuyện nhỏ Hạ Uyên trọng thương tỉnh lại, mờ mịt nhìn cô nương trước mắt, “Nhị tiểu thư đa lễ.” Triệu Kiều ngạc nhiên, tưởng hắn nói đùa, “Ta và chàng phi lễ’ bao lâu, đa lễ’ cái gì?” Phi lễ Bất lịch sự, khiếm nhã. Ở đây tác giả chơi chữ. Hạ Uyên xụ mặt, “Nhị tiểu thư ăn nói cẩn thận, chúng ta không quen.” Sau này… Triệu Kiều thờ ơ nhìn người nào đó cản đường mình “Hạ đại nhân thận trọng, chúng ta không quen.” Hạ Uyên chỉ đầu, “Nơi này không có nàng.” Lại chỉ ngực, “Nhưng nơi này có.” Cho dù đã quên, mũi chân vẫn hướng về nàng. Bởi vì nàng ở trong lòng ta. 🖌️ Mục lục 🖌️ Chương 1 ꕥ Đánh xong nhận lỗi Chương 2 ꕥ Hai mắt đều nháy Chương 3 ꕥ Lời buồn nôn sến súa Chương 4 ꕥ Nhị tiểu thư cẩn thận, chúng ta không quen Chương 5 ꕥ Trời không tác hợp Chương 6 ꕥ Ép buộc Chương 7 ꕥ Hoãn nghị thân Chương 8 ꕥ Chia tay xong việc Chương 9 ꕥ Hai con đường Chương 10 ꕥ Ta không thấy Chương 11 ꕥ Nói chuyện cứ nói, đừng nhìn lung tung Chương 12 ꕥ Tiểu lưu manh Chương 13 ꕥ Sau này sẽ không tới Chương 14 ꕥ Chia tay Chương 15 ꕥ Không chờ ai! Chương 16 ꕥ Thích nàng điểm nào? Chương 17 ꕥ Viết thư Chương 18 ꕥ Giết Băng Băng’! Chương 19 ꕥ Đạp nắng mà tới Chương 20 ꕥ Bỉ ổi! Hạ lưu! Tục tĩu! Chương 21 ꕥ Vừa ăn cướp vừa la làng Chương 22 ꕥ Giết người không chớp mắt Chương 23 ꕥ Một kích tất sát Chương 24 ꕥ Đau mắt Chương 25 ꕥ Hắn còn sống Chương 26 ꕥ Mấy chục lang quân Chương 27 ꕥ Bỏng. Chua. Xanh Chương 28 ꕥ Triệu môn Hạ lang Chương 29 ꕥ Đuổi ra khỏi nhà Chương 30 ꕥ Trời sinh nóng tính! Chương 31 ꕥ Thích ứng thân phận Chương 32 ꕥ Trông như sắp khóc Chương 33 ꕥ Người chàng cứng quá Chương 34 ꕥ Không xấu đến mức đó Chương 35 ꕥ Phong thưởng hậu hĩnh Chương 36 ꕥ Nàng ăn nó, ta ăn nàng Chương 37 ꕥ Trong mộng là nàng, tỉnh mộng cũng là nàng! Chương 38 ꕥ Cùng đi tắm, cùng về ngủ Chương 39 ꕥ Là người của chàng Chương 40 ꕥ Người bình thường Chương 41 ꕥ Vọng chinh nhân Chương 42 ꕥ Không kéo chân chàng Chương 43 ꕥ Hi Di thần sơn Chương 44 ꕥ Ngoan, đừng quậy Chương 45 ꕥ Ở lại Chương 46 ꕥ Có quan hệ Chương 47 ꕥ Giấu người ta đâu rồi? Chương 48 ꕥ Không nhục sứ mệnh Chương 49 ꕥ Chúng quan Hồng Lư Tự ghen tỵ tới phát điên! Chương 50 ꕥ Hữu duyên vô phận Chương 51 ꕥ Đáng giá Chương 52 ꕥ Nàng ở trong lòng ta Chương 53 ꕥ “Tiền” Nhị muội phu Chương 54 ꕥ Dật Chi ca ca cứu ta Chương 55 ꕥ Quận chúa được hai, Công Chúa được ba Chương 56 ꕥ Sấm sét giữa trời quang Chương 57 ꕥ Nếu nàng không cho ta danh phận, ta sẽ không để yên Chương 58 ꕥ Một cơ hội Chương 59 ꕥ Cấm túc Chương 60 ꕥ Dính nước miếng của ai Chương 61 ꕥ Tổn hại uy nghiêm Chương 62 ꕥ Quả nhiên rất êm tai Chương 63 ꕥ Ban thưởng Chương 64 ꕥ Đai lưng đâu rồi? Chương 65 ꕥ Có đai lưng không nhận người Chương 66 ꕥ Không có chân chó nhất, chỉ có chân chó hơn Chương 67 ꕥ Mỹ nhân kế Chương 68 ꕥ Chúng ta xứng đôi Chương 69 ꕥ Phải thắng, phải sống Chương 70 ꕥ Ngũ ca ca Chương 71 ꕥ Cả đời thì cả đời Chương 72 ꕥ A Kiều động thủ trước Chương 73 ꕥ Vật đổi sao dời Chương 74 ꕥ Thuốc mỡ ngọt lắm Chương 75 ꕥ Thành thân! Thành thân ngay lập tức! Chương 76 ꕥ Đại đương gia sủng ái Chương 77 ꕥ Coi như ta chưa nói gì hết Chương 78 ꕥ Mặc nữ trang Chương 79 ꕥ Cô nương xấu xa Chương 80 ꕥ Không có ý tốt Chương 81 ꕥ Khóc! Khóc cho ta! Chương 82 ꕥ Chột dạ Chương 83 ꕥ Nạp lang quân Chương 84 ꕥ Đầu thú Chương 85 ꕥ Nhảy vào bình dấm chua cũng không sạch Chương 86 ꕥ Vị chua nồng nàn tỏa khắp mười dặm Chương 87 ꕥ Làm người chó quá sẽ bị hầm cách thủy Chương 88 ꕥ Mỏng, nhẹ, thấu, sáng Chương 89 ꕥ Ra oai phủ đầu? Không tồn tại Chương 90 ꕥ Không dưng chảy máu mũi Chương 91 ꕥ Đại tỷ Chương 92 ꕥ Muốn ngừng mà không được Chương 93 ꕥ Có qua có lại Chương 94 ꕥ Ông trời tác hợp NT1 ꕥ Dữ Dữ gặp Băng Băng một NT2 ꕥ Dữ Dữ gặp Băng Băng hai NT3 ꕥ Dữ Dữ gặp Băng Băng ba NT4 ꕥ Dữ Dữ gặp Băng Băng bốn NT5 ꕥ Dữ Dữ gặp Băng Băng năm NT6 ꕥ Dữ Dữ gặp Băng Băng sáu
trời không tác hợp