Nhân cách và bản tính: đâu là thứ chúng ta có thể thay đổi? Yếu tố bạn có thể thay đổi là nhân cách, bởi nó sẽ "tiến hóa" dựa trên các tác động bên ngoài, đặc biệt là khi trải nghiệm sống thay đổi và các mối quan hệ mới được hình thành.. Một thí nghiệm của Nathan Hudson từ Đại học Southern
Ngày đăng: 05:50 12-08-2018. Chương 17 : Ngây thơ quỷ đi chết. Chương 17: Ngây thơ quỷ đi chết Ninh Mông từ Lục Ký Minh trong biệt thự ra lúc, nhìn thấy Tô Duy Nhiên còn chờ ở ngoài cửa. Hắn chính hai tay cắm vào túi quần ngửa đầu nhìn mặt trăng. Đèn đường cùng ánh trăng
Đến lúc này thì Lisa bắt đầu đá cậu ta như đá một con chó. Căm phẫn hành vi trêu đùa tình cảm của người khác của Lisa, chàng mọt sách kia từ thiên thần hóa ác quỷ, quyết định giam cầm cô. Tags: giam cầm, imprisoned teenage girl, phim 18+ 2022, phim 18+ gái xinh, tình yêu giam cầm.
Những trích dẫn hay trong sách về tình yêu bên dưới sẽ làm thay đổi suy nghĩ của rất nhiều người đã từng yêu, đang yêu và sẽ yêu trong tương lai…. 01. Cốt Cách Phụ Nữ - Huyền Trang Bất Hối. "Khi bạn nhớ đến một người, đầu tiên hãy nhớ đến những tổn thương
Chương 1: Trùng sinh Gió lạnh căm căm, vào đông trời sáng muộn, trong gian phòng hẹp, Lâm Vị Hi còn mê man nằm ở giường, hàng mày nhắn cau lại chặt, vừa nhìn liền biết trong lúc ngủ mơ cũng an ổn. Trong thôn dần dần vang lên tiếng nấu cơm, nông dân có việc gì, dù cho trời lạnh như vậy, cũng ít người bắt đầu
Jeon JungKook giơ tay mở máy tính lên rồi nói. "Anh ta không làm được, lâu như vậy mà hạng mục vẫn đang ở giai đoạn di dời và phá bỏ, cậu qua đó giải nhanh chóng giải quyết, chúng ta không thể kéo dài tiến độ của công trình nữa." " Thế công việc bên này của em thì sao?"
BÀI DỰ THI CUỘC THI VIẾT "NHỮNG KỶ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU" NĂM 2018PHẦN 1: THÔNG TIN CÁ NHÂN Thông tin về tác giảHọ và tên: Lê Trần Nhật AnhNgày tháng năm sinh: 23/9/2005Quê quán: Bằng giã - Hạ Hòa - Tỉnh Phú ThọĐịa chỉ công tác học tập hiện nay: Lớp 8G- Trường THCS Nông Trang
Nhưng ta già rồi, không thể sống mãi ở đời. Người nối ngôi ta phải hiểu được chí ta, không nhất thiết phải là con trưởng. Năm nay, nhân lễ Tiên Vương, ai làm vừa ý ta, ta sẽ truyền ngôi cho, có Tiên Vương chứng giám.
. Full 599 Lượt đọc Lượt thích Chương ✒️Tác giả Khốn Khốn Khốn a.📜 27 chương + 2 phiên ngoại.🔖 Nguồn Raw + convert.🎉Thể loại đam mỹ, sủng, tù cấm, song hướng thầm mến, h văn, ...🏵️ Tình trạng Hoàn ✔️_________Tô Cẩm Chi yêu thầm Kiều Vũ nhiều năm, nhưng cậu không dám thổ lộ, chỉ dám đứng trong góc nhìn trộm đối phương. Hai con người những tưởng rằng sẽ không bất cứ quan hệ, lại có một sợi dây gắn kết vô hình khó mà giải Vũ có một tình yêu bệnh hoạn với Tô Cẩm Chi, lần đầu tiên nhìn thấy Tô Cẩm Chi, anh đã muốn đem cậu nhốt lại, đánh gãy chân cậu, làm cậu không thể đi đâu được, chỉ có thể ở lại bên BẢN EDIT CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, XIN VUI LÒNG KHÔNG ĐƯỢC CHUYỂN VER, KHÔNG ĐƯỢC TÙY Ý ĐEM ĐI NƠI KHÁC, THÂN A. hí hí ....bộ thứ 3 lên sàng!💥 Đáng êu thụ x bệnh kiều công. Danh sách chương - Cập nhật lần cuối 1728 12-11-2022 [ Edit1 - Hoàn ] Nam phụ ác độc thì phải thích gì làm nấy Hán Việt Ác độc nam phối tựu yếu vi sở dục viTác giả Điềm Tiêu Tối ĐiềmEdit Cắn ngươi3Thể loại Nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, HE, tình cảm, xuyên việt, ngọt sủng, hệ thống, xuyên nhanh, xuyên thư, hào môn thế gia, chủ thụ, sảng văn, nhẹ nhàng, hắc ám, 1v1, nam phụ, thật giả thiếu gia, showbiz,....Lục Bạch tỉnh lại phát hiện mình vô tình trói định với hệ thống xuyên nhanh, trở thành nam phụ ác độc trong một quyển sủng văn có tên là ⟪Bệnh mỹ nhân thụ bị ôm sai đến hào môn có ba anh trai tổng tài⟫Thiếu gia thật quay trở về hào môn, từ góc nhìn của vai chính, cậu không chỉ không có nửa phần công tử hào môn trời quang trăng sáng, ngược lại âm u, ghen tị, ham thích hư vinh, cũng không đề cập đến ơn nuôi nấng của cha nuôi mình mười mấy năm, chính là bạch nhãn lang chỉ sống vì lợi thống Anh phải ấm ức nỗ lực, anh phải rộng lượng cam chịu, anh phải vì cái gia đình này dâng hiến hết thảy, cúc cung tận tụy, cuối cùng vì vai chính mỹ nhân bệnh tật nhận lấy cái chết, trở thành bạch nguyệt quang chân chính của Lục Bạch Nhận tới một lọ thuốc diệt cỏ?Cút con mẹ nó cam chịu rộng lượng đi, từ nhỏ Lục Bạch đã hiểu rõ một đạo lý, những khổ cực và mệt mỏi bản thân từng chịu đựng chắc chắn phải trả lại gấp trăm Một chút thiệt thòi cũng không chịu, chức nghiệp thế thân thụ vs Em có biến thành ai anh cũng đều tìm được em, cưng chiều côngTag Hệ thống, Ngọt văn, Mau xuyên, Sảng văn, Hắc ámTừ khóa tìm kiếm Vai chính Lục Bạch vai phụ cái khác FreenBeck Mật Ngọt Mật Ngọt dính Đường tan chảy của Freen và Becky ^^ Fic viết theo real life moment hàng ngày của hai đứa, gặm nhắm cơm cún đến mức ngấy cả họng nhưng lại nghiện đến mức chẳng dừng được! [Đam mỹ - Edit] Tiểu phu lang ngoan ngoãn - Trà Tra Tra Tên truyện Tiểu phu lang ngoan ngoãnTác giả Trà Tra TraNguồn qt & raw Kho tàng đam mỹThể loại Nguyên sang, đam mỹ, cổ đại, HE, chủng điền văn, điềm văn, sinh hoạt hàng ngày, cưới trước yêu sau, sinh tử, 1x1Tình trạng bản gốc 230 chương hoànTình trạng bản dịch Đang tiến hành 2/09/2022 - ?Edit HiHi wattpad nepenthe168 -Truyện được edit với mục đích phi thương mại, chưa có sự cho phép của tác giả. Chủ nhà không biết tiếng Trung, nội dung chỉ đúng khoảng 60-70%. Truyện chỉ được đăng tại Wattpad nepenthe168, vui lòng không bưng đi đâu. Ông Xã, Đói Đói, Cơm Cơm Số chương 127 chương + 16 ngoại truyệnThể loại Đam mỹ, Sinh con, Điềm văn, Hiện đại, Xuyên sách, Ngọt sủng, Kim bài đề cử, nghiêm túc túc chỉ muốn ăn bám thụ x Âm lãnh, cố chấp sủng thê công⚠KHÔNG RE-UP, KHÔNG CHUYỂN VER, KHÔNG BÊ TRUYỆN ĐI NƠI KHÁC ⚠Đừng thêm công sức của tui vào những list đọc có tên gây tổn thương tui đại loại như "Edit dở vl" bla bla...Toi khong biết tiếng Trung cho nên bản edit này chỉ đúng từ 60-80% beta chỉ được cập nhật duy nhất tại WATTPAD, đọc ở chỗ khác thấy thiếu hoặc thấy câu từ thiểu năng thì đừng bảo sao tôi không như mọi người thấy tui có sai sót gì thì chúng ta hãy đóng cửa nhẹ nhàng bảo ban nhau, xin đừng tế tui lên cfs, tui xợ hãi lắm [ĐM-HỆ THỐNG] MỖI NGÀY, "MỊ" ĐỀU CHĂM CHỈ LÀM THÊM Tác giả Cà Phê Đắng Thể loại Vô hạn lưu, chủ thụ, đam mỹ, hệ thống, hắc ám, tâm thần, kinh dị, hài ?, 1x1Vạn nhân mê mềm mại xinh đẹp thụ x Lắm phân thân, tâm thần biến thái dễ hỏny côngMạc Dao cái gì cũng nhỏ. Khuôn mặt nhỏ, vóc dáng nhỏ, ngay cả lá gan cũng rất nhỏ. Nhưng không ngờ rằng có một ngày kẻ nhát gan như cậu cũng bị chọn làm người tham gia vào chương trình kinh dị với lý do vì cậu đẹp sẽ hút được nhiều người xem. Mạc Dao chỉ biết sợ hãi mà bỏ chạy nhưng giữa hàng vạn người chơi, boss tâm thần vẫn bám riết lấy cậu không buông. Boss tâm thần nhìn thiếu niên cuộn tròn trong lòng mình cả người hắn run lên vì sung sướng. Mạc Dao... Mạc Dao... Mạc Dao của hắn... -Đại khái là một cục bông mềm mại tham gia vào chương trình kinh dị từ tương lai , tưởng rằng mình sẽ chết đầu không ngờ boss nhìn thấy cậu liền hỏny. Đầu Ngón Tay Ấm Áp - Ngộ Thời Truyện Đầu Ngón Tay Ấm ÁpTác giả Ngộ ThờiSố chương 68 chương 47c +21ntNhân vật chính Thẩm Ôn Đình x Văn ÝThể loại Đô thị, hào môn thế gia, thiên chi kiêu tử, tình yêu và hôn nhân. [EDIT-ĐM] [ABO] TÁI HÔN - TIÊU THỬ NGÂN NHĨ THANG 🔸Tên tiếng Trung [ABO] 再婚🔸Tác giả Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang🔸Editor Bánh cá nhỏ🔸Tình trạng bản gốc đã hoàn thành🔸Tình trạng edit đang tiến hành 5/1/2023 - ?🔸Số chương Phần 1 "Tái hôn" - Hàn Tử Việt - Thẩm Thư 92 chương Phần 2 "Thử thách hôn nhân" - Lâm Tiêu - Phương Nghiên 23 chương Phần 3 Ngoại truyện - 12 chương📌Đây là bản edit phi lợi nhuận và chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không đem ra khỏi đây. Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋 [Song Tính-Thô tục] Nhiệm vụ tấn công của trà xanh tác giả Dương Quang Camanvanthể loại Thô tục, song tính, hệ thống, yêu thầm, bệnh trạng tâm lí, 1× chiếm hữu biến thái ngầm công × nhu nhược mảnh mai trà xanh dâm đãng thiệu Tú Chiêu sinh ra khác người, cậu đã được chuẩn đoán không sống nổi qua 20 tuổi. Thay vì chìm đắm trong đau khổ của bệnh tật, cậu quyết định vui vẻ sống những ngày cuối cùng. Trước ngày ra đi vẫn còn tranh thủ đọc nốt truyện khiêu dâm nam nam đang nổi trên mạng. Sau khi chết, cậu bất ngờ được một hệ thống giới thiệu làm nhiệm vụ thay đổi cốt truyện cho những thế giới vô cùng thú vị - Biến thành trà xanh giải cứu anh đẹp trai nhà giàu học giỏi. - Biến thành tiểu thế tử bị ghét bỏ trong nhà sau đó bị hoàng đế ép vào cung chơi nát bướm. - Biến thành thế thân đáng yêu của tổng tài ngoài lạnh trong nứng. - Biến thành bé người yêu ốm yếu của bác sĩ lạnh lùng.... Cuối cùng cậu cũng nhận ra, dù ở thế giới nào mình cũng bị nam chủ chơi nát bướm, không những không thể phản kháng mà còn yêu luôn người ta.*Ghi chú của nam chủ Dù em đi đâu, dù em là ai, dù em làm gì thì em cũng là của tôi. Mãi mãi là của tôi, tất cả đều là của tôi. Đừng hòng chạy mất !!!!《CHÌA KHÓA MỌI ĐAU KHỔ SẼ QUA ĐI KHI HẠNH PHÚC TỚI~》*****TRÀ XANH LÀ CHỈ TÍNH THẢO MAI LÀM NŨNG BIẾT NỊNH NỌT CHỨ KHÔNG PHẢI TIỂU TAM CƯỚP CHỒNG NHENNN !! Chỉ đăng tại wp camanvan Nghiêm cấm đọc web reup, kiếm tiền bất hợp pháp. Buông Tay [Dammy] Thể loại Đam mỹ, 1x 1, HeTác giả Thụy GiảTình trạng edit HoànVăn ánChuyện tình cảm, miễn cưỡng không có hạnh phúc,Lúc trước anh dùng thủ đoạn sai lầm mạnh mẽ chiếm được Sở Kha,Lúc bắt đầu đã là sai lầm, cho nên tình yêu chân thành của anh đều bị đổi người cao ngạo như Sở Kha chỉ cảm thấy nhục nhã,Còn tình yêu của anh, cái gì cũng không nên, Kiều Phi quyết định buông tay ,Cho Sở Kha tự do, cũng là cho chính mình tự rõ ràng đã quyết định buông tha Sở Kha ,Vì cái gì hiện tại người không chịu buông tay, ngược lại chính là Sở Kha? [Đammỹ] Cắn Lên Đầu Ngón Tay Anh! Thể loại 1v1, HE, Vườn trường ngọt văn. Ngọt, ngọt, ngọt ~~ SủngCp [Lạnh lùng, đẹp trai, đánh nhau giỏi, học thần công x xinh đẹp tự luyến, tính cách tốt, học tra thụ]Chuyển ngữ Cát CánhMặc dù Sở Dụ là một học tra không còn đường cứu chữa, nhưng không thể... phủ nhận là cậu ta có gia cảnh tốt, nhan sắc lại còn cao đến mức khiến các bạn không thể không công nhận cậu là giáo hoa của trườgn tư nhân Gia trường đều biết, Sở Dụ nhìn không vừa mắt nhất chính giáo thảo Lục Thời, là người nhiều lần đứng nhất toàn khối, cầm nhiều giải thưởng thi đua tới nỗi mềm tay, trong trẻo nhưng lạnh lùng, tự gò bó chính mình, biểu tình như không hề quan tâm tới bất cứ thứ tới khi, sau giờ tan học, có người nhìn thấy trong rừng cây nhỏ của trường học, Sở Dụ lôi kéo tay áo sơ mi trắng của học thần, vô cùng đáng thương, "Lục Thời, cho em cắn một miếng thôi, em nhất định sẽ nhẹ nhàng mà."Lục Thời đưa tay để vào miệng Sở Dụ, "Cắn mạnh một chút cũng không sao."~~~ [ĐamMỹ]Nhân Tính Giam Cầm Tác giả Ái Giảng Đồng Thoại Cố SựThể loại Hiện đại, ngược văn, niên thượng, đoản vănNguồnSosad QT + Raw am Mỹ chương 14 chương [dammy] Tịnh Phi Dương Quang _ Hoàn Tác giả Phong LộngThể loại đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại đô thị, nhất thụ nhất công, ngược luyến tàn tâm, HEEdit Nguyệt Cầm Vân [dammy] TRÙNG SINH CHI LÃNH QUÂN NOÃN TÂM_Hoàn * Copy để đọc offlineTác giảHiên Viên Quỷ HồThể loạiĐam Mỹ, Cổ ĐạiNguồn tháiFullThể loại Đam mỹ, trùng sinh, cổ trang, giang hồ, 1×1, ấm áp, công sủng thụ, HE~Một đời trước, Tiêu Lạc Ngọc không phụ người trong thiên hạ, lại duy nhất phụ Hoa Diệc Hoa Diệc Khê phụ người trong thiên hạ, lại chỉ không phụ Diệc Khê làm hết thảy mọi chuyện đều là vì hắn, cuối cùng cũng vì hắn mà nguyện đời đời kiếp kiếp, cũng không gặp lại Tiêu Lạc - còn có kiếp sau, còn có thể một lần nữa làm lại, hắn sẽ chỉ đối tốt với người luận người này muốn cái gì, muốn đoạt được điều gì, hắn - Tiêu Lạc Ngọc đều sẽ cho tác giả Nhạc dạo tổng thể vẫn là ấm áp bình thản, công quân kiếp trước là tra kiếp này trung khuyển, thụ quân ở trước mặt công quân có chút ngốc có chút bối rối lúng túng, trước mặt người ngoài thuộc tính la sát. [Đammy]Ngược Khai Tâm BENước mắt rơi xuống, thì ra, Hoàng Dục Nghiêm cũng vì thằng khờ này mà khóc, thì ra, thằng khờ này cũng có thể có được nước mắt của hắn, thì ra ...Khờ à, ngươi có biết không, có một người thông minh tên Hoàng dục Nghiêm yêu một thằng khờ là ngươi đó, nhưng ngươi đã đi xa rồi .... NGỤY TRANG HỌC TRA Tác giả Mộc Qua HoàngThể loại đam mỹ, hoan hỉ oan gia, cường cường, vườn trường, vật chính Hạ Triều x Tạ DuNhân vật phụ Thầy cô và các bạn học . độ bản gốc hoàn thành 112 chương + 3 Ngoại truyệnGIỚI THIỆUTạ Du cùng Hạ Triều vốn là đại ca hai lầu Đông và Tây, đáng lẽ theo lệ thường nước giếng không phạm nước sông, nhưng lên đến lớp mười một, hai vị "thiếu niên phản nghịch" thuộc dạng phong vân trong trường không chỉ được xếp vào cùng một lớp mà còn trở thành bạn cùng tên này rõ ràng là học bá mà lại giả vờ làm học tra, diễn ngược diễn xuôi, cứ đến kì thi là tranh nhau hạng nhất đếm ngược, ngoài mặt thì ngày nào lên lớp cũng giả vờ chơi game, tỏ vẻ không tranh sự đời, sau lưng lại vụng trộm học tập. Sau đó... hai đầu gấu trường nói chuyện yêu xin lỗi bạn edit, vì chưa có sự edit mà đăng truyện này lên. Mình cũng muốn đọc trên wordpress nhưng chữ nhỏ quá không có chế độ phóng to mình đọc không được vì mình bị cận nên mình đăng lên để phóg to chữ cho dễ đọc,nếu mà bạn edit có ý kiến thì mình sẽ xóa. Cảm ơnĐây là đường link của bạn edit ai đọc chữ mà không cần phóng to thì vào link đọc ủng hộ bạn edit nha [TRUYỆN TRANH ĐAMMY] AT FIRST SIGHT Tác giả 黑桃-一个好桃http\// Creves Credence Barebone x Percival GravesTổng cộng 4 chương, 1 ngoại truyện hoànUpdate một số fanart/dou ngắn cùng tác giả.XIN LỖI VÌ REUP MÀ KHÔNG XIN PHÉP ☆ Mình lướt fb vô tình thấy hay nên up ở đây để mn cùng xem. Mình k bt là ai dịch bộ này nên nếu có bạn nào bt tên người dịch cho mình hay, mình sẽ bổ sung thêm. Cảm ơn Nhà có bé ngoan - Thính Nguyên Dịch Uyên Uyên___________________Kiếp trước Lâm Du cắt đứt quan hệ với gia đình đi xa tha hương, bị phản bội, bị người ta giẫm dưới chân mặc sức sỉ nhục, chết rồi lại trôi dạt chốn lạ, linh hồn không thể về lại cố không ngờ một sáng tỉnh mộng lại trùng ấy cha chưa mất sớm, mẹ vẫn dịu dàng nhã nhặn, bà nội còn trên thế gian, gia đình mỹ Du quyết tâm không giẫm lên vết xe đổ ngày trước, khiến cho những năm đầu 90 của đại gia tộc họ Lâm trong giới điêu khắc gỗ Kiến Kinh náo loạn hết cả lên. Đứa con trai nhỏ như đắp từ phấn đẽo từ ngọc trong nhà hay nhõng nhẽo thì cũng thôi đi, đã thế hở chút lại rơi nước mắt bói quả quyết Tà linh nhập xác, phải tìm người thích hợp trấn đó "bé sữa" bị đẩy vào nhà Lão Văn cách vách. Nhà họ Văn là gia đình quân nhân trú quân ở đây, nơi đó có dương khí mạnh đó nữa tất cả mọi người được thấy cảnh "bé sữa" chạy ù ra ôm lấy đứa con trai độc đinh vừa đi học về của nhà người ta."Anh ơi." Bé con dụi mặt vào hõm cổ thiếu niên nũng là ký ức đã mờ nhạt đi trong những tháng ngày vỡ tan về sau của mà bao năm không gặp, nhưng đến cuối cùng lại vượt ngàn dặm đường từ quân đội trở về nhặt xác chôn cất cho cậu....
__________ Kiều Vũ đỡ Tô Cẩm Chi dậy, vừa đứng dậy, Tô Cẩm Chi yếu ớt mềm mại dựa vào người anh, trong miệng lẩm bẩm gì đó. Anh ôm cậu xuống lầu, lên xe đã đợi sẵn bên ngoài, đóng cửa lại để tài xế trở đi. Anh không để tài xế trở đến nhà Tô Cẩm, mà trực tiếp lái xe về hướng nhà mình. "Học trưởng..." Tô Cẩm Chi dựa vào lồng ngực anh khẽ gọi, cậu khó chịu vặn vẹo, lẩm bẩm trong miệng nóng quá, sau đó giơ tay cởi cúc áo mình. Trong lúc giằng co, hàng cúc áo sơ mi trên cùng bị bung ra, lộ ra xương quai xanh trắng nõn tinh xảo. Tô Cẩm Chi khẽ hé đôi môi ửng hồng, Kiều Vũ nhìn chăm chăm đầu lưỡi hồng hồng, mọi thứ cứ như đang âm thầm quyến rũ anh. Kiều Vũ xoa xoa ngón tay cái của mình lên môi Tô Cẩm Chi, đầu ngón tay khẽ chạm vào, có lẽ đã khiến cậu không thoải mái, anh cắn ngón tay lên môi. Cái lưỡi nóng ẩm quét qua ngón tay cái, ánh mắt Kiều Vũ chìm xuống, anh đè cằm Tô Cẩm Chi lại, hôn lên. "Ưm... hm..." Nụ hôn thô bạo hung hăng buộc Tô Cẩm Chi phải rên rỉ, Kiều Vũ một tay đặt lên bờ mông mềm mại của cậu mà xoa nắn, khiến cậu không ngừng vặn vẹo mông, vật giữa chân của anh bắt đầu có xu hướng ngóc đầu. Không biết hôn bao lâu, Kiều Vũ mới buông tha môi Tô Cẩm Chi, để cậu có cơ hội thở. Tài xế đang lén lút nhìn về phía sau qua gương chiếu hậu, đột nhiên Kiều Vũ kinh ngẩng đầu lên, ánh mắt u ám nhìn thẳng vào kính chiếu hậu, sắc mặt hoàn toàn không còn nét dịu dàng, dưới đôi mắt sắc bén đó người lái xe run lên một cái... Lập tức ngoảnh mặt đi. Tiếp đến, người lái xe nghe thấy thanh âm lạnh lùng của Kiều Vũ từ phía sau. "Lái xe cho tốt." Người lái xe không kìm được nuốt nước bọt, hoảng hốt nói " Vâng, Kiều tiên sinh.' Kiều Vũ đưa mắt nhìn khuôn mặt đang nhắm nghiền của Tô Cẩm Chi, đôi mi dài và cong. Rung rinh, như cánh bướm đang vỗ, đôi môi ửng hồng như được dưỡng ẩm. Anh khẽ mở miệng hơi thở dồn dập. Kiều Vũ vuốt ve khuôn mặt Tô Cẩm Chi một cách si mê. Trên đời này, tại sao lại có người hoàn hảo đến vậy? Bất luận chỗ nào, vẫn luôn cố ý câu dẫn anh. "Bảo bối... Bảo bối..." Anh chống cằm lên trán Tô Cẩm Chi, không kìm được kêu lên, giây tiếp theo, anh hôn lên đôi môi hồng nhuận của cậu. Trong không gian chật chội, truyền ra tiếng nước khiến con người ta mặt đỏ tim tim đập, anh không ngừng mút lấy đầu lưỡi cậu, bảo bối của anh thật ngọt, ngọt hơn tất cả các món bánh kẹo trên thế giới. Hầu kết anh lăn lộn, cùng Tô Cẩm Chi trao đổi nước bọt, anh ghì lấy ót cậu, ấn chặt vào mình, đồng thời tay còn lại xoa nắn cặp mông phì nộn của Tô Cẩm Chi. Không biết xe dừng bao lâu, Kiều Vũ mới miễn cưỡng buông môi Tô Cẩm Chi ra, ôm cậu xuống xe, đi về phía biệt thự. Khi vào đến phòng, Kiều Vũ đặt Tô Cẩm Chi lên giường lớn, kéo cà vạt rồi cúi xuống, bắt đầu cởi từng cúc áo cho cậu từ trên xuống dưới. Khi mở đến nút thứ ba, Tô Cẩm Chi đột nhiên mở mắt, động tác Kiều Vũ liền dừng lại. Anh nhìn Tô Cẩm Chi, đôi mắt ngấn nước của cậu không còn trong veo như xưa nữa mà hiện lên một tầng sương mù dày đặc, thanh tao mơ hồ. Cậu nhìn Kiều Vũ đè trên người mình, trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu, tựa hồ không có nhận ra anh. Thân thể nóng rực khiến cậu cảm thấy thập phần khó chịu, cậu vặn vẹo hông eo, lồng ngực trắng như tuyết lộ ra trong lớp quần áo rộng rãi. "Nóng... nóng quá..." Tô Cẩm Chi bất mãn kéo quần áo trên người, định cởi ra. Cậu bối rối, ý thức mơ hồ chỉ biết rằng mình rất nóng, sau vài lần cố gắng vô ích, bắt đầu có chút nô nóng mắt xé rách. Trong lúc giãy dụa, núm vú hồng hào trên ngực lóe lên trong tầm mắt của Kiều Vũ, ánh mắt anh trầm xuống, đè chặt hai tay Tô Cẩm Chi. Tô Cẩm Chi bối rối nhìn gã đàn ông hạn chế hoạt động của mình, gã đàn ông sức lực rất lớn, gắt gao đè nặng cậu, nhìn gã như một con sói đói hung ác, như thể sắp nuốt chửng cậu đến nơi. Trong đầu cậu chợt hiện lên một tia ký ức tồi tệ nào đó, hồi tưởng lại gã đàn ông đã cưỡng hiếp mình nhiều năm trước, cả người liền run lên, cố gắng đẩy đối phương ra. "Buông ra... anh buông tôi ra..." Nỗi sợ hãi mạnh liệt vây lấy Tô Cẩm Chi, buộc cậu phải khóc nức nở. Nghe thấy Tô Cẩm Chi kêu khóc, sắc mặt của Kiều Vũ dần trở nên hưng phấn, anh kìm nén cơn tàn sát bừa bãi trong lòng, cúi xuống, trên mặt nở một nụ cười dịu dàng, khẽ gọi tên Tô Cẩm Chi. Giọng nam ôn nhuận trong ký ức truyền vào tai, động tác chật vật của Tô Cẩm Chi dừng lại, như không nhìn thấy mặt gã đàn ông qua lớp sương mù dày đặc, cậu lại bối rối nhìn gã đàn ông "Học trưởng...?" Thấy vậy là hữu dụng, Kiều Vũ khóe mắt mang ý cười, thanh âm trở nên nhẹ nhàng hơn, "Cẩm Chi, là tôi, Kiều Vũ. Anh biết em đang rất nóng, ngoan, đừng lộn xộn, anh giúp em cởi quần áo." Tô Cẩm Chi mông lung mờ mịt, dường như nhìn thấy đôi mắt cười của người đàn ông, dần dần cậu lơ là phòng bị, buông lỏng cổ tay đang siết của đối phương. "Ngoan lắm." Kiều Vũ thỏa mãn câu nhếch khóe miệng, cởi cúc quần áo còn lại của Tô Cẩm Chi. Dưới ánh đèn, làn da của Tô Cẩm Chi dường như trắng lên, Kiều Vũ chạm vào ngực cậu, xúc cảm ấm áp như mỡ dê. Nhiệt độ cơ thể nóng rực khiến Tô Cẩm Chi rất khó chịu, lại đột nhiên bị một lòng bàn tay hơi mát chạm vào, cậu không nhịn được tiến gần anh, muốn hấp thụ thêm nhiệt lượng đang đè xuống trên người mình. Nhìn thấy Tô Cẩm Chi không thành thật, Kiều Vũ trong mắt như lóe lên ý nghĩ gì đó, câu lên khóe miệng, cúi xuống nhẹ nhàng vén tóc mái Tô Cẩm Chi, hỏi "Cẩm Chi, em thích anh sao?" Tô Cẩm Chi bắt gặp ánh mắt dịu dàng của anh, như thể trái ngọt của Vườn Địa Đàng cám dỗ cậu, "Vâng... Em thích... Em rất thích học trưởng..." Nghe được câu trả lời mình muốn, trên mặt Kiều Vũ nở nụ cười hài lòng, anh nhẹ nhàng xoa xoa má Tô Cẩm Chi ôn nhu dụ dỗ "Liệu Cẩm Chi muốn hôn anh không?" Nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ của gã đàn ông, đôi môi mỏng gợi cảm khẽ đóng mở trước mắt, khoé miệng vẫn giữ một độ cong hoàn hảo. Tiếng trống của trái tim như truyền đến tai Tô Cẩm Chi, cậu nhịn không được nuốt nước bọt. "Ha..." Kiều Vũ thủ sẵn cái gáy cậu, tiến lại gần "Sao không hôn?" Tô Cẩm Chi bị Kiều Vũ dỗ dành đến duỗi hai tay ra, ôm lấy cổ anh áp xuống, thời điểm đuôi môi kia dán lên, ánh mắt Kiều Vũ lóe lên ý cười vừa lòng. Anh ghì chặt gáy Tô Cẩm Chi, dùng lưỡi mở khai nhập miệng cậu, quấn lấy chiếc lưỡi mềm mại đó, khuấy đảo nó trong miệng Tô Cẩm Chi. "Ưm... Học trưởng... Học..." Tô Cẩm Chi bị anh hôn đến nỗi vặn vẹo thân thể, nóng quá, nóng quá. Cậy cảm giác được ai đó đã cởi hết quần áo của mình, hai bàn tay băng giá nắm lấy dương v*t đang cương cứng khiến cậu run lên. "Bảo bối..." Gã đàn ông thì thầm vào tai cậu, thanh âm từ tính của gã vô cùng dịu dàng, giây phút tiếp theo cậu cảm thấy như thể mình sẽ chết chìm trong sự dịu dàng này. Lòng bàn tay rộng rãi di chuyển trên người cậu, từ bụng dưới mềm mại từ từ trượt lên vú phải, ngón tay cái thô ráp cọ xát đầu v*, gã đàn ông tùy thời dùng hai ngón tay nhào nặn đầu v* phấn nộn. Lòng bàn tay hạ ở thể dần dần gia tăng tốc độ xoa dịu, di chuyển qua lại, Tô Cẩm Chi vì kích động mà run lên. Cậu muốn thoát ra khỏi vòng tay của gã đàn ông, nhưng gã lại đè cậu thật nặng, cậu như bị đóng đinh chắc chắn tại chỗ, chỉ có thể nhỏ giọng thút thít trong vòng tay của gã. Cuối cùng, Tô Cẩm Chi cũng thoát khỏi vòng tay của gã đàn ông, cậu nằm trên giường cả người mềm như bún, đầu óc trở nên trống rỗng. Tinh dịch sền sệt màu trắng sữa bắn lên bụng dưới, dương v*t hồng hào mềm mại rơi vào giữa hai chân. Cảnh tượng trước mắt vô cùng dâm mỹ, Kiều Vũ quay đầu dương v*t giống như bàn tay lột xác, Tô Cẩm Chi không nhịn được muốn khép chân lại, bất lực, Kiều Vũ kẹp một chân vào giữa hai chân cậu, khiến cậu không thể khép lại. Lòng bàn tay thô ráp gãi gãi trên đầu huyệt mẫn cảm, dòng điện yếu ớt lan tràn khắp cơ thể, nhắm mắt cắn chặt môi dưới khẽ rên rỉ, như cừu non chui vào hang sói. Nhìn thấy tình cảnh này, Kiều Vũ cười cười bên tai cậu "Bảo bối thật đáng yêu." Sau đó, anh cầm lấy đệm gối ở dưới eo Tô Cẩm Chi, giơ một chân lên để lộ khuôn miệng hồng nhuận trong bờ mông tuyết trắng. Tiểu huyệt theo hô hấp đóng mở liên tục, tựa như nụ hoa nhỏ e thẹn, rụt rè. Cảm giác được ngón tay thô ráp xoa nắn mép huyệt, bỗng nhiên, một cỗ ký ức kinh khủng tràn đến, Tô Cẩm Chi rùng mình lùi về phía sau, nhưng giây tiếp theo lại bị người kéo lại, nước mắt ròng ròng rơi xuống không ngừng. " Không muốn...... làm ơn... " Kiều Vũ cúi xuống, liếm nước mắt lấy của cậu từng chút một rồi cuốn nhập vào miệng cậu. Nước mắt lẽ ra phải mặn mà giờ anh lại thấy ngọt ngào vô cùng. Ở bên tai Tô Cẩm Chi nhẹ giọng dỗ dành, "Cẩm Chi, tôi là Kiều Vũ. Đừng sợ, học trưởng sẽ không làm tổn thương em." Cảm giác được thân thể bó chặt dưới thân dần dần thả lỏng, anh vỗ vỗ vào mông Tô Cẩm Chi, lại tiếp tục dụ dỗ "Đem hai chân tách ra nào. Đúng rồi, bảo bối làm tốt lắm." Hắn bóp mạnh dịch bôi trơn vào trong hậu huyệt, đút ngón tay khô khốc vào trong đường hầm bắt đầu lới rộng, đợi đến khi bao ngón tay vào trong thuận lợi thì cái động nhỏ đã mềm hẳn ra. Gã rút ngón tay, mang theo chất lỏng trơn trượt, dương v*t nóng hổi của mình kề vào lỗ nhỏ, đột ngột cắm mạnh vào. "A!" Tô Cẩm Chi đau đến run lên, gã đàn ông mặc kệ tiếng kêu đau đớn của cậu, bất chấp đâm vào tiểu huyệt. "Bảo bối... em thật sự rất tuyệt." Siết chặt, nóng ẩm giống như cái miệng nhỏ nhắn màu hồng, không ngừng hút lấy dương v*t của Kiều Vũ, cảm giác sảng khoái từ hạ thể truyền đến. "Ô ô... Đau...đau quá..ah." Tô Cẩm Chi giãy dụa, vặn vẹo eo mông muốn thoát khỏi cái đâm như vũ bão của gã, nhưng đôi tay gã đàn ông gắt gao ghì cậu. Đột nhiên, gã không biết mình đã chạm tới đâu, Tô Cẩm Chi kích thích đến mức ưỡn cong eo, khoái cảm mãnh liệt dâng lên từ xương cụt tới, một luồng điện râm ran truyền khắp cơ thể. Dần dần, cảm giác đau đớn trong miệng Tô Cẩm Chi thay đổi, từ môi cậu phát ra tiếng rên rỉ ngọt ngào, "Ức... ah... a... a..." Dưới ánh đèn, Tô Cẩm Chi toàn thân ửng hồng gợi cảm, hai mắt như phủ một tầng hơi nước dày đặc, khóe mắt ửng hồng. Kiều Vũ vẫn tiếp tục đưa đẩy phần dưới của mình, nắm lấy tay cậu đặt một nụ hôn nhẹ lên đó. Sau khi Tô Cẩm Chi lên đỉnh lần nữa, Kiều Vũ hôn lên môi cậu, làm những tiếng rên rỉ nuốt hết vào bụng. Anh cuốn lấy đầu lưỡi đối phương triền miên dây dưa, nước bọt chưa kịp nuốt theo khoé miệng chảy xuống. Tiếp theo, Kiều Vũ hôn khắp khuôn ngực của cậu, liếm láp đầu v*, lòng bàn tay dày rộng xoa nắn đầu bên kia. Thẳng khi đầu v* bên này bị mút tới sưng đỏ, rồi gã chuyển sang bên kia tiếp tục công việc. Tô Cẩm Chi cảm giác được dương v*t trong hậu huyệt càng ngày càng lớn, gã đàn ông gia tốc đâm vào, cuối cùng tinh dịch nóng bỏng bắn vào sâu trong hậu huyệt. Không bao lâu sau, dương v*t của gã đàn ông dần dần căng cứng trở lại, và một đợt thúc mới bắt đầu. Mỗi lần đâm vào sẽ tiết ra chất lỏng nhớp nháp, Kiều Vũ đột nhiên rút dương v*t ra, hướng Tô Cẩm Chi ra phía sau, đâm mạnh vào hậu huyệt đang mấp máy. "Ưm... ah... ah..." Tô Cẩm Chi nằm trên giường, nâng eo mông lên để phục vụ cho việc làm tình của anh. Cặp mông căng tròn, như hai miếng đậu phụ mềm. Cùng với mỗi lần va chạm của Kiều Vũ, cặp mông dâm đãng béo múp di chuyển liên hồi, đôi mắt Kiều Vũ đỏ bừng. Anh giơ tay vỗ mạnh vào mông cậu, khiến cho hậu huyệt bị kích thích đến co rút. Như thể một hài tử làm sai bị cha mẹ phạt, Tô Cẩm Chi xấu hổ mà cắn môi dưới xin tha "Đừng... ah... không cần mà..." Cậu không biết rằng tiếng kêu của mình khiến Kiều Vũ tăng thêm hưng phấn như thế nào. Cho đến khi phần mông bị đánh đến đỏ bừng anh vẫn chưa dừng lại. Anh giữ lấy mông Tô Cẩm Chi, dùng ngón tay véo mạnh mẽ lên bờ mông đỏ mọng, hai cánh mông mềm mại béo ục ịch chảy ra giữa kẽ tay. Kiều Vũ cúi xuống, cọ vào cổ Tô Cẩm Chi, cắn lấy dái tai câụ, chà chà răng lên dái tai mỏng manh, vừa hôn nhẹ, anh vừa trìu mến gọi "Bảo bối... Cẩm Chi... bảo bối của anh... " Kiều Vũ lật người cậu lại hung hăng hôn lên môi cậu, khi môi lưỡi quyện vào nhau tạo ra tiếng nước ướt át dâm mỹ. Hai tay Tô Cẩm Chi run run ôm lấy cổ Kiều Vũ, cậu ngẩng đầu cùng anh trao đổi nước bọt, hai chân vòng qua eo anh, cặp mông mập mạp áp vào hạ thể anh, tiếp nhận sự đâm chọc của Kiều Vũ lần nữa. Đêm còn dài, căn nhà tràn ngập sắc xuân, hai người đắm chìm trên chiếc giường tuyệt vời này. __________
Edit Cube000__________1Trước mặt tối đen như mực, lạnh lẽo ẩm ướt, như thể một con quái vật nào đó sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào. Cậu lang thang không mục đích trong bóng tối vô biên, một tia sáng từ hư không lọt ra, dường như có một bóng người ở giữa ánh sáng, cậu không thể không chạy về hướng cách ngày càng gần, thân ảnh phía trước dần rõ ràng, chính là bóng lưng quen thuộc. Không Người đàn ông chậm rãi quay người, trên khuôn mặt tuấn tú nở một nụ cười dịu dàng, anh hướng cậu mở miệng ôn nhu gọi "Cẩm Chi."Đôi mắt Tô Cẩm Chi dần dần mở to, là học trưởng!Cậu nhanh chân chạy đến đó, nhưng không hiểu sao lại không thể đến gần đối phương, cứ như đang dậm chân tại chỗ, cậu khẩn trương suýt khóc. Bỗng nhiên, một ngọn lửa đỏ rực bùng lên từ phía sau Kiều Vũ, ngọn lửa lan sang một bên như thể có sinh mệnh, trong tích tắc Kiều Vũ bị bao quanh bởi nhìn ánh dưới ánh lửa bập bùng, cất lên thanh âm rất đỗi dịu dàng."Cẩm Chi à, nhớ sống tốt, anh yêu em."Vừa dứt lời, ngọn lửa đã nhấn chìm thân ảnh của Kiều Cẩm Chi sợ hãi vươn tay về phía anh "Học trưởng!Không!"Tô Cẩm Chi đột nhiên bừng tỉnh khỏi giấc mộng, mồ hôi lạnh thấm vào lưng làm ướt quần áo, thân hình Kiều Vũ bị ngọn lửa nhấn chìm dường như đang ở trước mặt cậu, như mảng lưới lớn siết chặt tim cậu., Tô Cẩm Chi thở hổn hển nhìn trần thanh âm vui mừng vàng lên bên tai "Cẩm Chi, cuối cùng cậu cũng đã tỉnh!"Tô Cẩm Chi nghiêng đầu, nhìn Tô Thiển Thiển Thiển bước nhanh về phía cậu, ghé bên giường, lo lắng hỏi "Cẩm Chi, bây giờ cậu cảm thấy thế nào? Có khó chịu khôngTôi đang ở đâu vậy?" "Đây là bệnh viện." Tô Thiển Thiển đáp."Bệnh viện?" Tô Cẩm Chi nghi hoặc nhìn cô "Tại sao tôi lại ở đây?"Tô Thiến Thiến hơi giật mình, sắc mặt cứng đờ "Cậu... không nhớ?""Chuyện gì xảy ra?Mắt thấy sự im lặng của Tô Thiển Thiển, trong lòng cậu chợt nảy ra một linh cảm xấu, một số hình ảnh bất tri bất giác hiện ra trong đầu câụ, bóng dáng người đàn ông bị ngọn lửa cuồng nộ nhấn ngươi Tô Cẩm Chi co chặt, cậu nắm lấy vai Tô Thiển Thiển hoảng sợ hỏi "Thiển Thiển, học trưởng đâu, anh ấy đâu rồi?"Ai ngờ lại bắt gặp ánh mắt trốn tránh của cô, tâm cậu từ từ chìm xuống, một cơn lạnh buốt từ sau bên trỏng dâng lên; "Thiển Thiển, nói đi, anh ấy đâu rồi?"Tôi..." Nhìn bộ dạng Tô Cẩm Chi, Tô Thiển Thiển không đành lòng mà nhắm mắt, thanh âm run run "Cẩm Chi, học trưởng ảnh ...ảnh .."Anh ấy làm sao?" Tô Cẩm Chi bất an mà siết chặt bàn tay.."Tối hôm qua, khu nhà cậu ở bốc cháy, học trưởng... không chịu ra ngoài."Máu dần dần đặc lại, não của Tô Cẩm Chi ong ong, hai mắt tối sầm lại, cả người run rẩy liên hồi "Thiển Thiển..cậu đừng doạ tôi, cậu đang nói giỡn phải không?"Tô Thiển Thiển không đành lòng mà quay đầu đi, đôi mắt ươn ướt "Cẩm Chi, xin lỗi, học trưởng ... không còn nữa. "13Lời nói của cô như một con dao sắc bén, từng chút một chút một cào xé tim cậu "Không! Không tin, không tin! Làm sao có khả năng, học trưởng sao có thể ..." Lời nói chưa bao giờ nói ra, Tô Cẩm Chi hoảng loạn bước ra khỏi giường " Tôi không tin, tôi không tin, tôi muốn gặp anh ấy.""Cẩm Chỉ, Cẩm Chi, bình tĩnh lại!" Tô Thiển Thiển vội vàng ngăn cản, nhưng Tô Cẩm Chi sức lực quá lớn, thoát khỏi tay cô chạy ra ngoài."Bác sĩ, bác sĩ!" Tiếng hét của Tô Thiển Thiển từ phía sau vang lên, Tô Cẩm Chi bấp chấp chạy về phía trước, trong hành lang bệnh viện nên va phải rất nhiều thể, không thể, học trưởng làm sao có thể chết được, không thể, cậu không tin! Không phải học trưởng đang ở nước ngoài sao, sao có thể về được, nhất định là có vấn đề! Chắc chắn là Tô Thiển Thiển nói bừa..Cậu không ngừng tự trấn an lòng mình, nhưng một số hình ảnh khiến cậu vô cùng sợ hãi cứ hiện lên trong đầu. Bỗng nhiên, cảm giác có người phía sau túm lấy bác sĩ và y tá chạy đến, Tô Cẩm Chi như mất kiểm soát mà vùng vẫy điên cuồng "Thả tôi ra! Thả tôi ra!" Cảnh tượng hỗn loạn một hồi, sau đó một trận đau nhức sau gáy khiến cậu bất hôm sauTô Dư đẩy cửa phòng, nhìn Tô Cẩm Chi ngồi trên giường, đang bất động nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đang nghĩ sớm ngày hôm trước, cô biết tin Tô Cẩm Chi nhập viện liền vội vàng chạy đến. Tòa nhà dân cư nơi cậu sống bốc cháy do mạch điện bị lão hóa. Người cứu Tô Cẩm Chi bất chấp tính mạng cũng không ra ngoài, và người đó là Kiều Vũ, người đang tài trợ cho viện trẻ mồ coi. Nghe tin dữ như vậy, mắt bà tối sầm hôm qua, vì trại trẻ có việc bà phải trở về một chuyến, để lại Tô Thiển Thiển nhờ cô chăm sóc cậu, lại không ngờ đối phương vừa tỉnh dậy lai khỏi phòng bệnh như phát điên, bác sĩ đành phải tiêm thuốc an thần cho cậu. Bà có thể thấy rằng Tô Cẩm Chi rất quan tâm Kiều Vũ, bây giờ chuyện này xảy ra, Cẩm Chi của bà phải biết bao nhiêu khổ Tô Cẩm Chi thân hình gầy ốm, Tô Dư ánh mắt lóe lên, nhẹ giọng gọi "Cẩm Chi."Nghe thấy thanh âm của bà, Tô Cẩm Chi chậm rãi quay đầu, gọi một tiếng dì, cậu lại rũ mắt xuống, an có tảng đá ngàn cân đè lên ngực mình, Tô Dư thở dài, xoa xoa đầu Tô Cẩm Chi như hồi cậu còn nhỏ "Không sao đâu, nhóc con, mọi chuyện đã qua rồi, dì luôn ở đây."1Cơ thể Tô Cẩm Chí cứng đờ, cậu siết chặt tay, như thể đang kìm lại một điều gì đó. Không mất nhiều thời gian, một tiếng khóc kìm nén, buồn bã đến đau lòng, phát ra từ căn phòng yên Dư vỗ vỗ tấm lưng đang run rẩy cửa cậu, không khỏi trợn tròn mắt."Dì ơi, con muốn gặp học trưởng." Tô Cẩm Chi ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy khẩn tác của Tô Dư dừng lại, bà gật nhẹ đầu nói "được" .***Bầu trời u ám, mưa nhẹ, gió thổi hiu hiu, lạnh buốt thấu của Kiều Vũ đã qua đời khi anh đang học cấp 2, cha của anh cũng đã qua đời vì bạo bệnh cách đây 3 năm, giờ nghe tin Kiều Vũ chết trong biển lửa, mọi người không khỏi xót xa, thở dài. Kiều gia bây giờ chỉ còn lại một mình Kiều Di Thư, không biết họ có thể sống sót qua nổi thời điểm này hay không, dù sao thì chất béo của Kiều gia, ai mà chẳng thèm nhỏ nay là tang lễ của Kiều Vũ, rất nhiều nhân vật nổi tiếng từ các gia đình quý tộc cùng ngành công nghiệp đã đến chia buồn. Nhà họ Kiều nằm ở phía đông thành phố, có một chiếc xe dừng trước cổng lớn, Tô Cẩm Chi và Tô Dư xuống xe. Cậu chào hỏi người hầu Kiều gia ở cửa, sau khi người hầu đi vào báo cáo, liền không lâu sau có tiếng bước chân vội Di Thư, người đã lâu không gặp, xuất hiện trước mặt hai người cùng một người đàn ông lạ mặt, ánh mắt cô rơi vào Tô Cẩm Chi, sắc mặt cô trở nên lạnh lẽo, Tô Cẩm Chi chưa kịp nói thì cô đã lập tức bước tới tát nói lanh lảnh rơi xuống, Tô Cẩm Chi bị đánh mạnh sang một bên, trên gò má trắng nõn hiện lên dấu tay sưng đỏ rõ ràng. Những người khác không khỏi hít sâu một hơi, này đánh cũng hơi quá rồi."Cẩm Chi!" Tim Tô Dư như thắt lại, vội bước đến nhìn mặt cậu, Tô Cẩm Chi lại ném một ánh nhìn dịu dàng cho bà, lắc đầu cho biết cậu vẫn ổn. Kiều Di Thư nhìn bóng dáng trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy tức giận, "Tô Cẩm Chi, câụ còn mặt mũi đến đây!"2Tô Cẩm Chi nhìn cô nói "Kiều tiểu thư, tôi đến đây là muốn bồi học trưởng. ""Không cần! "Kiều Di Thư hai mắt đỏ bừng, đối diện với khuôn mặt bệnh trạng kia, cô chưa bao giờ cảm thấy đối phương đáng ghét như vậy, cô hận không thể tiến lên xé nát khuôn mặt này. Kiều Di Thư nghiến răng nghiến lợi nói "Anh trai tôi đã bị cậu giết rồi đấy, cậu còn muốn gì nữa? Cậu nhất định phải thấy anh tôi trên trời không an tâm nổi mới vừa lòng cậu sao??"1"Không, không phải, Kiều tiểu thư, tôi chỉ muốn nhìn anh ấy lần cuối. Chỉ nhìn học trưởng một chút thôi. "Tô Cẩm Chi không ngừng lắc đầu cầu khẩn "Kiều tiểu thư, làm ơn cho tôi gặp anh ấy, làm ơn...""Cậu ở dây làm bộ làm tịch cho ai xem?! Tôi không cần loại người như cậu!"5Kiều Di Thư chỉ ra bên ngoài hét lớn, không có phong thái như xưa, khiến những người đến chia buồn thường xuyên phải ngoái đầu lại. Người đàn ông bên cạnh cô không nhịn được nhắc nhở "Tiểu thư, còn có người ngoài ở đây, tôi sợ ..."Kiều Di Thư ngắt lời anh ta, "Câm miệng! Tôi không sợ, anh sợ cái gì!"Kiều tiểu thư, tôi xin lỗi, tôi đã giết học trưởng...tôi đã giết anh ấy.."2"Vẫn còn chưa chịu đi. Biến đi,biến khỏi đây, cậu muốn tôi sai người đến đuổi mới chịu hả? Tốt! Bảo tiêu, bảo tiêu đâu hết rồi? Đuổi cậu ta ra ngoài!""Kiều tiểu thư, tất cả đều là lỗi của tôi, là lỗi của tôi, xin cô cho tôi gặp học trưởng. " Vừa dứt lời, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cậu quỳ xuống đất kêu một Di Thư nhìn thiếu niên tiều tụy quỳ trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt, hai mắt lóe ơn...Kiều tiểu thư." Mưa lạnh tạt vào mặt, cả người lạnh lẽo, môi Tô Cẩm Chi dần dần trở nên tím tái. Cậu quỳ trên nền đất lạnh ngắt ẩm ướt, mặc dù hai tay đã đông cứng, cậu vẫn dập đầu hết lần này đến lần khác, thậm chí cậu còn không biết trên trán mình có vết máu. Ý nghĩ duy nhất giúp Tô Cẩm Chi tiếp chỉ có Kiều Dư rơm rớm nước mắt, không đành lòng nhìn đi chỗ Di Thư siết chặt lòng bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, cô nhắm mắt lại, lông mi dường như đang run rẩy. Cuối cùng, cô thở dài, tàn nhẫn nói "Tô Cẩm Chi, không hẹn ngày tái ngộ, đi thôi."2Sau đó, Kiều Di Thư xoay người rời đi không chút do dự, người đàn ông bên cạnh lập tức đuổi theo. Cho đến khi bóng dáng của hai người biến mất, Tô Cẩm Chi vẫn duy trì tư thế quỳ gối, như không biết đau, dập đầu một cái rồi một cái, trong miệng không ngừng khẩn Dư bước tới nắm chặt tay cậu "Được rồi, Cẩm Chi, được rồi." Cô lau nước mắt trên mặt và cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, nhưng nước mắt không thể không ngừng chảy "Con vừa mới ra khỏi bệnh viện. Cơ thể như thế làm sao mà chịu được. Kiều tiên sinh nhất định không muốn nhìn thấy con như vậy."Tô Cẩm Chi như người mất hồn, cứ cúi gằm mặt lẩm bẩm điều gì đó."Cẩm Chi, Cẩm Chi đừng làm nữa, dừng lại đi." Như bị dao cứa vào tim, Tô Dư ngồi xổm xuống ôm chặt lấy Tô Cẩm Chi, điều này khiến cậu ngừng động Cẩm Chi ngơ ngác nhìn về hướng nhà Kiều gia, một thân ảnh quen thuộc dường như xuất hiện trong sương mù mịt mờ, cậu không khỏi vươn tay về phía người đàn ông, hét lên, nhưng lần này sẽ không có ai đáp lại câuh bằng một nụ cười. Bóng người trước mặt dần dần mờ nhạt, hóa thành một làn khói rồi tan mùi vị gỉ sắt tanh ngọt trong cổ họng dâng trào, giây tiếp theo trong vòng tay Tô Dư, Tô Cẩm Chi phun ra ngụm Chi!!"Tiếng hét kinh hãi của Tô Dư vang vọng bên tai, cả người chìm vào bóng tối vô Cẩm Chi biết rằng.. cậu sẽ không bao giờ gặp lại học trưởng của bút Bạn nào thích BE thì cứ dừng ở đây, còn bn nào thích HE thù đừng lo, vì vẫn còn chương.
Tác giả Khốn Khốn Khốn a. Thể loại đam mỹ, sủng, tù cấm, song hướng thầm mến, h văn, … Editor Nguyễn Khánh wp Cube000 Tình trạng Hoàn 27 chương + 2 phiên ngoại ————- Văn án Tô Cẩm Chi yêu thầm Kiều Vũ nhiều năm, nhưng cậu chỉ dám đứng trong góc nhìn trộm đối phương. Hai con người những tưởng rằng sẽ không bất cứ quan hệ, lại có một sợi dây gắn kết khó mà giải trừ. Kiều Vũ có một tình yêu bệnh hoạn với Tô Cẩm Chi, lần đầu tiên nhìn thấy Tô Cẩm Chi, anh đã muốn đem cậu nhốt lại, đánh gãy chân cậu, làm cậu không thể đi đâu được, chỉ có thể ở lại bên anh. ———- Link
[ĐM-EDIT] CON Việt Quạ Quạ. Tác giả Lạn Phong. Nguồn Raw + QT. 88 chương chính …[BHTT] Tổng Hợp ĐOẢN VĂNTất Cả Thể Loại ABO Văn_Sủng_Ngược_Xuyên_Nữ Phụ Hệ Thống_Lãng Mạng_Hôn Nhân_HE Ngọt_H Văn_Điềm Văn_Niên Hạ Công Chủ Thụ_Hỗ Công_Chủ …Xuyên Vào Rồi Ư?Tác Giả Lưu Tình Truyện mình viết là truyện NP nha, ai không đọc được thể …Thử Miêu Ngọt VănThử miêu là Vương đạo😆 Pairing Bạch Ngọc Đường x Triển Chiêu 🐭❤️🐱 Credit Mễ Tửu …
học trưởng mà ta yêu thầm giam cầm ta rồi