Chưa đầy ba mươi phút sau, xe của cậu đã về tới nhà. Sen nhớ lời bà dặn, lập tức nhắm mắt. -“Mẹ, mẹ…nó làm sao vậy mẹ…”. Bà chủ nước mắt ngắn nước mắt dài. -“Mẹ cũng không biết nữa, xuống đã thấy nó bất tỉnh, trời ơi là trời, Sen ơi là Sen, sao lại Lại cân đo đong đếm tình cảm của mình, chơi với cậu vui hơn mà, nó viết vào tờ giấy, gửi Huệ đưa cho cậu, nói chọn cậu. Đọc truyện Đại thiếu gia, em lạy cậu - Chương 24 Lạy Cha, con phó mặc con cho Cha, xin dùng con tùy sở thích Cha. Cha dùng con làm chi, con cũng xin cảm ơn. Con luôn sẵn sàng, con đón nhận tất cả. Miễn là ý Cha thực hiện nơi con. và nơi mọi loài Cha tạo dựng, thì, lạy Cha, con không ước muốn chi khác nữa. Con trao linh hồn con về Cả hai người lớn cùng nhìn chằm chằm cậu bé, những người xung quanh cũng quay lại. Alice đỏ bừng mặt, cậu vẫn nhận ra đứa trẻ này, thậm chí hôm đó về còn mơ thấy nó, không ngờ còn được gặp lại. Kim Taehyung một màn trước mắt đều rất mờ, không thấy người ‘Cậu ơi mẹ em không cho em tiền đóng học, cậu có thể chuyển cái này tới ông bà chủ được không, làm ơn cho em vay một ít tiền, cả thêm một chút mua sách vở nữa, bao giờ lớn em kiếm được việc em trả, nhất định em sẽ trả. Kim Thái Hanh ôm tim thở phì phò, nuốt ngụm nước bọt lấy tinh thần, anh nắm lấy vai cậu chủ nhà mình, mếu máo năn nỉ: “Về ăn cơm thôi cậu ơi, con không đưa được cậu về nhà đúng giờ cơm bà sẽ quật què giò con á cậu” “Thương con với cậu ơi” Thôi tòi rồi Tôi qua nhiều đến nổi mẹ của Baji kêu tôi bằng chị hai của cậu, kiểu như chị em cùng chung một mái ấm nên thân thiết chứ thật ra tôi chỉ là hàng xóm thôi. Bởi như thế nên tôi tự xem mình là chị hai cậu, bên cậu và luôn bảo vệ cậu khỏi mấy đứa to con khác cùng lớp. Đánh giá: 8.7/10 từ 2211 lượt. Truyện teen Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! của tác giả Lan Rùa sáng tác mang đến những nút thắt những hoàn cảnh trái ngược nhau để các nhân vật thể hiện rõ nội tâm. Nó- Trương Ngọc Uyển Nhi đã trở thành người hầu cho gia đình nhà họ . -"Trước tiên, tao cho mày 5 phút để suy nghĩ xem mày sai ở đâu?"-"Dạ, vâng ạ!"5 phút nào?"-"Em...em nghĩ rồi, nhưng mà...cậu có thể gợi ý một chút được không?"Đại thiếu gia nhìn nó, chán nản, ngán nó mà nghĩ ra nó đã không phải con Sen, cậu hơi ngả vào chiếc ghế đằng sau, lên đề thứ nhất."-"Dạ..."-"Tao nói với mày họ là người xấu, mày không nghe, tức là mày không tin tưởng tao..."-"Không phải, không phải..."-"Im ngay, còn cãi à?"-"Dạ!"-"Vấn đề thứ hai, tao bảo mày đừng đi, nhưng mày vẫn đi, mày đâu có để ý tới cảm nghĩ của tao?"-"Vâng..."-"Vấn đề thứ ba, tao đã xuống nước nằn nỉ, vậy mà mày..."Nghĩ tới đây, cậu giận điên cả tại em không tốt, em xin lỗi..."-"Mày rất là coi thường tao!"Sen run cầm cập, lí nhí rồi lại chẳng dám đổ thêm dầu vào lửa nữa. Ngồi ngoan ngoãn nghe cậu phân tích hết tất cả các vấn cùng, cậu kết luận, một tràng là con ngu có một không hai trên cái cuộc đời này, bị bọn chó đó đánh thì phải kể với tao chứ? Bị bắt nạt như thế, bị bắt làm việc như thế, cũng im như hến...đần thối ra! Rồi hôm ấy, tao chỉ cần tới chậm một phút thì đời mày coi như xong rồi con ạ...Hoặc là con gấu bông hồng đó, tao đưa cho mày muộn một tý, thôi..."Sen ngẩn cả người, nó ngạc nhiên gấu bông hồng thì liên quan gì ạ?"Đúng là đầu óc đơn giản mà, nó vẫn nghĩ cậu tới cứu nó, là tình cờ hay sao? Cậu thở dài, chẳng thèm giải cậu ơi, hôm nào mua em em gấu khác được không, giống hệt em gấu đó ý, lúc em tỉnh dậy, không thấy nữa, rơi mất đâu rồi...huhu..."-"Sao tao phải mua cho mày?"Cậu nóng, Sen hốt biết em sai rồi, em ngu em dốt em sai, từ giờ ai bắt nạt em em cũng báo cậu đầu tiên, em xin lỗi cậu, cậu ơi cậu đừng giận em nữa, đại thiếu gia, em lạy cậu luôn, em buồn lắm, em năn nỉ cậu đấy!"-"Dễ thế hả?"-"Dạ?"-"Đi về phòng đi, tao sẽ quan sát mày, khi nào tao thấy được cái thái độ hối cải của mày, chúng ta nói chuyện tiếp..."-"Vẫn nói chuyện như hai người lớn à cậu?"-"Không."-"Sao lại thế ạ?"-"Nói chuyện như một người thông minh và một con lợn..."-"Dạ?"-"Dạ dẫm gì, biến về phòng mày!"-"Vâng, em chào cậu, em chúc cậu ngủ ngon."..........Căn phòng màu hồng ấm áp, thơm ơi là thơm. Sen ngủ, rất ngon lành, dạo này ngủ nhiều quá, nên nó thức dậy rất sớm. Hôm nay nó thấy khỏe lắm rồi, nó xin phép ông bà chủ cho nó đi hớn hở lên phòng cậu, thực hiện kế hoạch hối thiếu gia, dậy thôi, tới giờ rồi..."-"..."-"Cậu ơi dậy đi học!"-"..."Cậu mở mắt, quát nó tránh ra, không thèm dùng kem đánh răng nó chuẩn bị, không thèm rửa bằng khăn mặt nó đã xấp nước. Sen phụng phịu nhìn để nó đi học một xe, cậu đi xe khác. Ôi, làm thế nào để cậu thấy nó hối cải đây?.....Sen buồn thiu, tới lớp, cậu vẫn ngồi với bạn Ánh Tuyết bàn trên, đau khổ quá à. Cậu bỏ mặc Sen thật ra chơi, Sen lấy tiền bà chủ cho, đi mua nước và đồ ăn vặt, ngoan ngoãn đem cho cậu. Chẳng ngờ bạn Tuyết cũng đi mua, chẳng ngờ hơn cậu lấy đồ từ tay bạn ấy, lơ về nhà, Sen phải cầu xin chú lái xe nhiều lắm, mới cho nó trốn dưới gầm ghế, lúc cậu lên, xe chạy, mới chui chào cậu!"-"Mày...mày..."-"Để em chăm sóc cho cậu nhé, cậu đi học hôm nay có mệt không ạ?"Nói rồi đấm lưng bóp vai cho cậu. Đại thiếu gia không đuổi, nhưng cũng không nói chuyện với Sen. Nó lẽo đẽo mè nheo, theo cậu tới hẳn câu lạc bộ bơi người bạn của cậu, thấy Sen tới liền bé đi theo là ai vậy?"Sen ngoan ngoãn đỡ lời cho em họ anh Hiển..."-"Ơ thế à, xinh quá, chưa bao giờ nghe Hiển nói cả..."-"Hiển này, cho tôi làm em rể nha!"-"Em tên gì, xuống bơi cùng không?"-"Em không biết bơi..."-"Không sao, không biết thì anh dậy..."Sen đang định dò la ý tứ cậu, ai dè nhìn mặt cậu đã hầm hầm giận dữ. Cậu sai lái xe, chở Sen thẳng về nhà, mặc nó xin xỏ. Trời ơi, bao nhiêu công, cậu lại giận thêm rồi, thật khổ cái thân Sen hôm trôi qua, cậu lạnh lùng thấy sợ, không nói, không cười, coi Sen như không khí luôn!Nó ở trong phòng, buồn thối Hồng sang chơi với nó, nghe nó giãi bày tâm sự, bác an thế thôi, cậu là thương Sen nhất đấy!"-"Không phải đâu bác ạ...cậu chẳng thương con tý nào ý..."-"Bậy bạ, lúc con hôn mê, cậu ở với con suốt, từ bé tới lớn, lúc nào con ốm cậu chả sốt sắng...."-"Cậu trả vờ đấy!"Sen nhăn mặt, bác Hồng cười con quá."-"Bây giờ cậu không thèm chơi với con rồi, cậu không thèm nói chuyện với con luôn ý bác ạ..."-"Cậu không nói chuyện thì con viết thư thử xem?"-"Dạ...ơ thế mà con không nghĩ ra..."-"Viết hay vào, tình cảm mùi mẫn vào, kiểu gì cậu cũng động lòng."-"Vâng, vâng, con viết đây, xong bác mang lên phòng cho cậu nhé!"-"Ừ!"Sen lấy bút lấy giấy, cắm cúi cắm cúi viết lách, sửa xóa xóa một tiếng sau, đại thiếu gia nhận được một bức thư chan chứa "tình cảm"." Gửi đại thiếu gia,Em là Sen đây, tên họ đầy đủ là Trương Ngọc Uyển Nhi. Mấy hôm nay cậu không nói chuyện với em, nên em mới phải viết thư này để giãi bày với cậu. Em biết tội em đáng chết, em biết tội em chất cao như núi, to hơn cả biển. Em là vậy đó, ngu xuẩn không biết điều, để cậu phiền lòng. Cậu có thể nào làm ơn, độ lượng tha thứ cho em được không? Cậu không biết chứ, không có cậu, em cảm thấy trống trải lắm, chơi một mình không vui gì hết, cậu ngồi bàn trên thân với bạn Tuyết, em không thích thiếu gia, em lạy cậu! Cậu đẹp như ánh bình minh, thông minh không ai bằng, cậu đừng chấp nhặt đứa trẻ con như em được không?Em biết cậu thương em, em cũng thương cậu lắm, cậu đừng giận em, tổn hại sức khỏe, em xót ruột ơi, cậu ơi, cậu ơi, cậu à...Đừng giận em nữa, em buồn lắm, tội nghiệp em, xin cậu đó!Kí tên Sen hồng!"Đại thiếu gia vừa đọc, khóe miệng cười tủm, con Sen này, ngọt miệng thì không ai bằng nó lòng như nở hoa, nhưng lại thích trêu Sen, cậu gọi nó lên phòng, có một bức thư thôi mà sửa tùm lum, bẩn bẩn thỉu thỉu. Mày coi tao là cái gì hả? Biến về phòng!"Sen rơm rớm, hết rồi, nó dùng hết cách lạnh như băng vậy, cậu giận lâu quá à!Cả ngày hôm sau, nó nghĩ nát óc...chợt nó nhớ ra. Sung sướng quá, lúc đi học về, nó rón rén lên phòng bà chủ......-"Hoàng Thế Lân, tôi không cần biết, anh mà không vác cái mặt về nhà trước 7 giờ thì đừng trách tôi ác..."-"Em bình tĩnh, em phải hiểu đây là làm ăn, anh có đi chơi đâu?"-"Thôi đi, anh là chủ tịch cơ mà, không cử người khác đi thay được à?"-"Như vậy là không tôn trọng họ..."-"Tôi không nói nhiều với anh nữa, được, anh đi đi, tối khỏi cần về nhà, và tôi nói cho anh biết, tôi cũng đi làm ăn...đi mấy ngày luôn!"Bà chủ tức giận dập máy, vứt điện thoại xuống giường. Nóng hết cả người, bỗng nhìn thấy con bé con thập thò ngoài cửa, liền giũ bỏ bực tức, tươi cười vẫy nó vậy con?"Sen ngồi trong lòng bà, mếu máo ấm ức kể xong bà sẽ bày cách cho, nhưng con phải hứa, chỉ được dùng cách này khi ta cho phép!"Chuyện thì dễ ợt, nhưng bà tất nhiên không muốn con trai yêu quý của mình bị lừa nhiều lần, nên mới bắt Sen con hứa!"Nghe nó hứa, bà yên tâm, kéo Sen về phòng. Bà trang điểm nhẹ cho Sen, nhưng không đánh phấn hồng như mọi khi, mà là kem trắng thêm ít màu xanh tím. Rồi bà sai người, lấy đá bảo Sen cậu đâu rồi?"-"Dạ cậu ra ngoài từ chiều bà ạ!"-"Gọi cậu về, nói Sen không khỏe."-"Dạ...".....Chưa đầy ba mươi phút sau, xe của cậu đã về tới nhà. Sen nhớ lời bà dặn, lập tức nhắm mẹ...nó làm sao vậy mẹ..."Bà chủ nước mắt ngắn nước mắt cũng không biết nữa, xuống đã thấy nó bất tỉnh, trời ơi là trời, Sen ơi là Sen, sao lại yếu thế chứ..."Bà phẩy tay, bác sĩ bên cạnh làm đúng theo kế bé là bị căng thẳng quá, dẫn tới hôn mê..."Đại thiếu gia như hóa đá, cậu bao giờ nó tỉnh?"-"Cũng không biết cậu ạ, nếu quá căng thẳng, có thể sẽ không bao giờ..."-"Ông nói vớ vẩn..."Ánh mắt cậu rực lửa. Đồng hồ chỉ 6 giờ 55 phút, ông chủ đã về, vội vã gặp bà chủ báo cáo. Nhìn thấy bộ dạng bà chủ, lại nhìn thằng con mình, chỉ biết lắc đầu. Con ơi là con, mày bị mẹ mày qua mặt rồi con ạ!Ông chủ, bà chủ, mọi người ra ngoài, để lại mình cậu chủ với Sen. Cậu kiểm tra mặt mũi chân tay nó, tím tái, lạnh như đá, lòng cậu cũng lạnh theo. Nó vì sao mà căng thẳng? Chính là do cậu sao?Cậu chỉ muốn trêu nó thêm một chút thôi mà, cảm giác được nó nịnh, cậu cũng thích nữa. Ngờ đâu hại nó ra nông nỗi này, cậu nắm chặt bàn tay nó, giờ thì tới lượt cậu nằm trên giường, thấy tĩnh lặng quá à, muốn mở mắt ra lắm rồi. Nó cảm nhận cậu vẫn bên cạnh, cậu hết xoa trán, rồi lại kéo chăn kín mít cho nó. Con bé chỉ muốn vùng dậy gào thật to. "Cậu ơi em nóng lắm, lúc nãy là do bà chủ bảo em chườm đá đấy, chứ em nóng lắm, em nóng phát điên rồi...huhu..."Một lát, cậu thấy người Sen vã mồ hôi. Con này, lúc lạnh lúc nóng, cậu sốt ruột quá, lại vắt khăn ướt lau mặt cho nó. Cậu ngồi cạnh, chẳng biết làm gì ngoài nhìn ngắm bàn tay sao cậu không nói gì cơ chứ? Sen sốt ruột quá, định mở mắt ti hí nhìn trộm cậu, ai ngờ đâu, bắt gặp ánh mắt cậu nhìn nó chằm chằm, cậu khẽ rồi à?"Sen luống cuống."Sen nhớ nhé, trong trường hợp con không diễn được mà mở mắt rồi thì cũng chưa được mở miệng, cứ im cho ta tới sáng mai, mọi chuyện sẽ đâu vào đấy, từ từ thì khoai mới nhừ."Con bé nhớ lời bà, ngẩn ngơ ngẩn tao đang gọi mày đấy!"-"..."-"Mày làm sao thế?"-"..."-"Sen ơi, Sen ơi...mày nói gì đi!"-"..."Cậu bị Sen dọa một phen, cuống quít bảo người gọi bác sĩ, bác sĩ khám xong, chỉ bảo nó căng thẳng quá, thoải mái hơn sẽ nói được. Cậu đau thiếu gia cõng Sen ra ngoài vườn hóng mát. Nó ngồi trên lưng cậu, sung sướng. Bà chủ tài thật đấy, nó làm mọi cách cậu không hết giận, vậy mà làm theo cách của bà, cậu bên nó không vườn có cái xích đu ở gần cây xoài. Cậu đặt nó lên đó, đung đưa. Ngày bé bọn họ cũng hay chơi ở đây, nhưng toàn là nó đẩy xích đu cho cậu thôi à, bây giờ lại có diễm phúc được cậu phục thoải mái không?"A, muốn nói là em vui lắm, em thích lắm, mà không được xoa xoa đầu nó, mặt cậu buồn buồn, làm nó cũng buồn gì không? Tao bảo nhà bếp làm cho mày..."Cậu tự nói, rồi lại tự kêu bác Súng làm bát cháo thịt băm. Cậu đút cho Sen ăn hết, rồi cậu ngồi xuống bãi cỏ, nó thì vẫn đang ngồi trên xích đu. Cậu và Sen, đối diện nhau, nắm tay nó, cậu xin lỗi, đừng vậy nữa, mày nói một tiếng xem nào?"Trời ơi, Sen được đại thiếu gia xin lỗi nha! Phúc phận ở đâu mà nhiều vậy, nhìn cậu khẩn khoản, nó muốn mở miệng lắm rồi, thật là, không muốn đợi tới ngày mai tý nào. Phải làm sao đây? Phần 25 Sáng sớm, nó đã lên phòng cậu, nghe tiếng động bên trong, nghĩ cậu đã dậy rồi, bèn gọi. -“Đại thiếu gia!” -“…” -“Cậu ơi, mở cửa cho em!” -“…” -“Cậu!” -“…” -“Sao cậu vô lí thế hả cậu? Em đã không chơi với anh Sên rồi mà, sao cậu còn ghét em cơ chứ? Cậu khó tính quá à!” Bên ngoài mè nheo, ấm ức, tức tối, cuối cùng cửa cũng mở. -“Mày làm loạn cái gì?” -“Hôm qua em gửi tờ giấy cho Huệ, cậu đọc chưa?” -“Rồi!” -“Thế sao cậu vẫn ghét em?” -“Mày là cái gì mà tao phải ghét, tao chẳng ghét ai cả!” -“Thế em vào chơi với cậu nhé!” -“Về phòng đi!” -“Sao thế? Em chơi với cậu mà…” -“Gớm, mày phải suy nghĩ cả thế kỉ mới chọn được, đau khổ day dứt quá, tao không cần, mày thích chơi với ai thì chơi!” Có việc nhỏ nhoi yêu cầu, mà nó suy nghĩ dữ tợn vậy, đại thiếu gia thấy bực, bảo nó không chơi với thằng Sên thôi mà nó cũng phải trăn trở bao lâu, xem chừng tình cảm tốt đẹp quá cơ, cậu càng điên. Cậu không tin, không có nó cậu vẫn có thể sống tốt, đợi mà xem! Sen lò dò xuống cầu thang, gặp Huệ, đau khổ kể lể sự tình. Huệ khuyên nó, chân thành. -“Con trai ý, cậu càng bám theo bọn họ càng kiêu thôi, tốt nhất là lờ họ đi…” -“Thật á?” -“Ừ, bạn biết cách hiệu nghiệm nhất là gì không?” Sen mắt long lanh, hỏi lại ngay. -“Là gì?” -“Là bạn trốn thật kĩ vào, không tìm được bạn, đại thiếu gia sẽ nhớ bạn, rồi hết giận ngay…” -“Thật không?” Huệ hơi cười, Sen mà trốn đi thì sao nhỉ? Thường nghe người lớn bảo, trốn việc sẽ bị ông chủ phạt, còn có thể bị đuổi việc nữa, nếu lần này Sen trốn lâu lâu, liệu có bị đuổi không? Liệu cô bé và các em có được ở căn phòng cổ tích màu hồng đó không? Nghĩ mà hưng phấn quá, cô liền thủ thỉ vào tai bạn, dặn dò mấy lời, rồi kết luận. -“Tùy bạn, muốn thực hiện thì thực hiện, nhưng phải bí mật, không được khai ra mình đâu đấy nhé!” -“Ừ!” -“Thề đi!” -“Xin thề…” Sướng quá, Sen tung tăng đi tìm chỗ trốn. Huệ thì gõ cửa, vào phòng nghe cậu sai vặt. Vừa mới vào cậu đã hất hàm, biết ngay cậu muốn gì mà, cô bé trả vờ đi xuống nhà dưới, rồi lại đi lên, báo cáo. -“Không thấy cậu ạ!” Đại thiếu gia giật mình. -“Nó đi đâu? Vừa ở đây cơ mà?” -“Em không biết ạ, em xuống mà không thấy ạ!” -“Hôm nay không phải theo tao nữa, mày ở nhà đi.” -“Vâng!” Hơi chán, dù sao đi tới câu lạc bộ thể thao cùng đại thiếu gia và các bạn vẫn vui hơn, hôm thì được chơi thả diều, hôm thì chơi đua xe, hôm thì điều khiển mô hình máy bay từ xa… Lúc đầu Huệ còn thắc mắc sao hôm nay cậu lại không đem nó đi cùng. Sau thì mới vỡ lẽ, cứ 20 phút cậu lại gọi về nhà, mục đích duy nhất, chỉ là để hỏi, con béo đó ở đâu. Còn ở đâu nữa? Chẳng biết trốn ở chỗ nào rồi. Cô bé đành trả vờ cậu đợi em tý, lại trả vờ cúp máy, mấy phút sau giọng ngọt ngào, em không thấy. Mọi khi đại thiếu gia đi chơi rất lâu, hôm nay 11 giờ cậu đã về nhà rồi. Sắc mặt không được tốt lắm. Nơi đầu tiên cậu tới là phòng con béo, không thấy nó. Cả nhà họ Hoàng, mười mấy người giúp việc, bị xả một trận lôi đình. -“Mau…tìm nó về, mau lên!” -“…” -“Cho các người ba mươi phút, không tìm được nó thì nghỉ việc!” -“Đi mau…ai tìm được nó lương tháng này tăng gấp đôi…” …. Trời ơi, cậu chủ thường ngày trông vậy mà lúc cáu lên phát sợ, giờ Huệ mới thấy uy lực khủng khiếρ của đại thiếu gia. Mọi người bỏ hết việc đang làm, nháo nhác đi tìm Sen. Một tiếng trôi qua, chẳng ai tìm thấy cả. Chán quá, lúc nãy Huệ hỏi Sen chỗ nó trốn thì tốt, bây giờ có phải sướng không, đợi lâu lâu không ai tìm được, cô sẽ vờ đi tìm rồi chỉ cho cậu, nó tha hồ hứng đòn, chuẩn bị tâm lí mà nghỉ việc, còn cô, vừa được phòng đẹp, vừa được lương gấp đôi nữa chứ, thích thật! Hai tiếng sau. -“Cậu ạ, mấy người tìm hết các ngóc ngách rồi mà không thấy!” -“Còn chị?” -“Cậu ơi, tôi cũng không thấy ạ…cả nhà làm đẹp và ngoài vườn đều không có ạ!” -“Cậu cứ bình tĩnh ạ, chắc nó đi đâu chơi thôi, tý nó về ạ…” -“Hỏi Sên chưa?” Bác Súng từ đâu đi lên, tay vẫn còn run. -“Không ạ, hôm nay Sên nhà tôi đi chơi với bọn bạn cấp 3 ạ, đi từ sáng sớm, lên tận Hòa Bình cơ ạ!” -“Thế còn thằng Tuấn?” Quản gia Lựu lập tức báo cáo. -“Nó không có ở nhà cậu Tuấn cậu ạ!” -“Thế thì nó chẳng thể đi đâu được nữa, tìm lại một lần nữa, các người tìm kĩ lại một lần nữa…” Huệ đứng cạnh, hơi mỉm cười, bỗng bị cậu quát. -“Mày cũng thế, đi tìm đi, đứng đấy ăn hại làm gì?” Lầm lũi đi tìm Sen, chính mình bảo nó trốn đi, giờ chính mình lại đi tìm nó, đúng là điên đời mà! Đại thiếu gia tức! Không thể hiểu nổi, không thấy nó trong tầm mắt, cậu lại bực bội tới vậy? Mới hồi sáng, cậu còn oai hùng lắm, còn nghĩ nó không là cái gì cả, vậy mà bây giờ, không thấy nó, lòng bức bối khó chịu, y như có trăm ngàn con kiến giày vò. Con ranh con có thể đi đâu được chứ? Cậu hít thở, cậu cố gắng suy nghĩ, cố gắng nhớ lại… Từ bé, nếu nó không vui, nó sẽ đi đâu? Nó chẳng đi đâu cả, chỉ chui vào phòng khóc thôi. Sen béo, Sen thối, Sen ngu…Con Sen đáng chết này! Khoan đã, hình như có lần chơi trốn tìm với cậu, nó cũng trốn không ai thấy thì phải? Hình như là trốn ở cái hang đá mãi phía cuối vườn hoa quả. Nhưng làm sao có thể chứ? Bây giờ hang đá đó ba cậu đã cho lấp gần hết, muốn trốn thì chỉ có thể chui vào cái lỗ bên trên, nhưng càng không khả thi vì cao lắm, nó sao lên được đấy? Nghĩ ngợi, sốt ruột, cuối cùng cậu nóng lòng ra vườn. Đi thẳng tới chỗ hang đá, cất giọng bá đạo. -“Sen, mau xuống đây!” Cũng chẳng biết nó có ở đây không, nhưng cậu vẫn quát, nó nghe được, với tính cách con này, chắc chắn sẽ sợ, kiểu gì cũng lộ. -“Tao biết là mày ở trên đấy rồi, mau lên!” -“Đừng để tao phải trèo lên tận trên đấy! Để tao mà thấy cái mặt mày thì mày no đòn con ạ!” -“…” -“Bây giờ mày lên tiếng hay để tao sai người lấp luôn cái lỗ đó lại, chôn sống mày luôn?” Sen đúng là ở trong hang thật, nghe cậu nói, sợ run hết cả người, không may chân đạp phải viên đá nhỏ, làm nó rơi bụp xuống đất. Đại thiếu gia bên dưới nhìn thấy thì cười mỉm, con này cũng gớm thật, cầm tinh con vượn mới đúng, cao ngất như này mà cũng leo lên được. Ngay lập tức, cậu nghiêm giọng. -“May quá ông Lựu đây rồi, ông cho người lấy đá lấp cái hang này lại cái! Có con chuột chết bốc mùi thối quá!” Ơ, đại thiếu gia nhầm hả, Sen ngây thơ thò đầu ra. -“Làm gì có con chuột chết nào đâu?” Cậu đang khoanh tay, dựa cả người vào cây ổi, nhìn nó. Mặt cậu rất là biểu cảm nhé, nó nhìn quanh, làm gì có bác Lựu ở đây? Ngộ ra bị cậu lừa, thì đã quá là muộn! -“Cậu toàn lừa em thôi!” Hậm hực nói. -“Mày rỗi việc hả? Mò lên đấy làm gì?” -“Cậu không chơi với em cơ mà, cậu không quan tâm em cơ mà?” -“Lắm mồm!” -“Em lên đây chơi…” Cậu với một quả ổi nhỏ, rồi ném thẳng lên chỗ nó, quát. -“Xuống ngay!” Thực ra cú ném vừa rồi Hiển đã nhắm chuẩn, chắc chắn là sượt qua bên phải người Sen rồi bay vào hang đá. Ai ngờ nó ngu quá, phản xạ nghiêng đầu tránh, thế là trúng đạn luôn…giữa trán. Nó run, chân tay loạng choạng, tý nữa thì lăn xuống, hại ai đó bên dưới mặt tái mét. -“Vác xác mày xuống đây!” -“Không, cậu đang cáu lắm, em không ngu đâu!” -“Xuống đi, rồi tao không phạt mày, không cáu với mày!” -“Thế có giận em nữa không?” -“Không!” -“Cậu phải hứa cơ!” -“Ừ, tao hứa!” Sen mừng lắm, nó lò dò tìm đường xuống. Chân đạp, đá rơi lả tả, nhìn cảm giác nó có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, cậu bên dưới hãi hùng. -“Mau lên đi, không xuống nữa!” -“Sao ạ?” -“Ở yên trên đấy cho tao!” Cậu bực mình ra lệnh, chạy vào nhà sai người lấy thang, rồi mới lên đưa nó xuống. -“Em tự xuống được mà, cậu bày vẽ thế làm gì?” Con bé chẹp miệng, đại thiếu gia điên. -“Tao biết mày giỏi rồi, tập trung vào, trèo cho nó cẩn thận…” -“Ôi trời, đá thế kia em còn trèo được nữa là thang…dễ ợt ý à…” Cái con ranh này, lắm mồm thật đấy, Thế Hiển hít hơi, cố nhịn nhục, một tay ôm chân nó, vác trên vai, nhanh nhẹn đi xuống. -“Em đã nói em trèo được rồi mà…” -“…” -“Cậu ơi thả em ra đi!” -“…” -“Cậu ơi em chóng mặt quá à…” Vì cậu vác Sen, chân nó thì ở phía trước người cậu, đầu nó thì ở phía sau, theo tư thế đâm thẳng xuống đất. -“Cậu ơi em hoa mắt lắm, như bị chồng cây chuối ý, cậu ơi…em xin…tha cho em…” -“Cho máu chảy một ít vào não mày, không mày ngu quá!” -“Rồi rồi, từ nãy tới giờ chảy bao nhiêu máu rồi, em thông minh lắm rồi!” Van xin rối rít, rốt cuộc cậu cũng tha, ném một phát con béo vào giường của nó. Sen vừa nằm xuống đã cuộn chăn tròn được rồi, trời đất thoải mái chết đi được, cả buổi nó ngồi trên hang, đau hết cả lưng. Tiếng bụng hai đứa, không hẹn mà cùng kêu. -“Á, cậu đói kìa?” -“Đúng rồi, tao đói, mày không đói nhỉ?” -“Có có…em đói…em đói…tới giờ ăn trưa chưa cậu?” -“Qua lâu rồi!” Đoạn, cậu sai người mang thức ăn lên, nào là gà rang muối, nào là thịt bò xào dứa, nào là cua hấp bia. Sen đói hoa cả mắt, lưỡi liếm môi thèm thuồng, cậu thì ngồi ăn ngon lành, tỉnh bơ. -“Cho em ăn với!” Cậu ban đầu định phạt nó, nhưng nhớ ra nó đói thì nguy cơ xỉu rất cao, nên chỉ gật đầu, Sen rón rén tới gần, bốc lấy bốc để. -“Con gái con nứa, dùng đũa đi!” -“Ôi dào, bốc tay cho nhanh cậu ạ!” -“Vô duyên!” Nó kệ, xé thịt nhai nhồm nhoàm. -“Cậu xem, em ăn ba miếng rồi cậu mới xong một miếng…” -“Mày thì giỏi rồi!” -“Thật á?” Tới lúc ăn cua, đại thiếu gia ngại dùng tay, nên toàn bộ để Sen phục vụ hết. Có ai đó đứng ngoài cửa sổ nhìn lén, thấy rất không công bằng mà. Mọi khi đại thiếu gia ăn, cô phải đeo găng tay vào mới được xé đồ ăn của cậu, còn Sen kia, nó không cần đeo, nó lại còn bỏ một miếng vào mồm nó, một miếng vào mồm cậu, vậy mà cậu cũng không chê bẩn, lạ thật đấy! -“Đau không?” Hiển hỏi, mắt nhìn chằm chằm vào vết sưng trên trán Sen. Giờ nó mới nhớ, đau thật. -“Cậu ném chuẩn quá! Em có đau, nhưng không sao.” -“Có muốn hết đau không?” -“Tý em xoa dầu là khỏi.” -“Có cách không cần dầu xoa vẫn khỏi đau…” -“Thật ạ?” -“Ừ, nhắm mắt vào…” Sen béo nghe lời, thấy trán mình tự nhiên ươn ướt, nó giật mình mở mắt to tròn xoe, thấy cậu mặt đỏ bừng như cà chua chín, con bé lắp bắp. -“Cậu…cậu…làm gì thế? Bà chủ bảo yêu nhau mới được hôn cơ…” Cậu ngượng, cậu quát. -“Hôn đâu mà hôn, hôn là môi chạm môi, đấy là thơm, thơm chữa đau, không cần yêu cũng có thể thơm, mày chẳng biết cái gì cả…” -“Thật ạ? Sao thơm lại chữa đau ạ?” Ngây ngô hỏi, cậu cũng nhanh trí không kém. -“Vì tuyến nước bọt có chất giảm đau, mày không thấy hết đau hả?” Sen tự cảm nhận lại, lúc nãy cậu thơm lên trán nó, nó thấy tim đập hơi nhanh, má cũng hơi đỏ, ừ nhỉ, quên đau rồi, cậu siêu thật đó, cái gì cũng biết à! -“À à, em hiểu rồi, giờ nếu đau em chỉ cần bảo người khác thơm lên chỗ đau là được…” Mặt cậu tối sầm, đen xì, mắng một trận. -“Ngu, chỉ có tuyến nước bọt của tao mới hiệu nghiệm thế thôi! Của người khác thì không khỏi được đâu…” -“Thật ạ?” -“Lừa mày làm gì? Lợi lộc gì?” -“Vâng!” Nghe lời cậu, ngoan ngoãn ăn tiếp. Một lát, lại thấy cậu chìa tay ra trước mặt nó. -“Sao vậy cậu?” -“Tay tao đau!” -“Sao lại đau ạ?” -“Lúc nãy trèo lên đón mày, bị đá làm xước…” Sen nhìn, cũng có vết xước thật. Nó nghĩ một lát rồi chân tình bảo cậu. -“Cậu thơm lên tay cậu đi, nước bọt của cậu thần kì thế cơ mà…” -“Tao tự chữa cho mình thì không hiệu quả!” -“Thế em lấy thuốc cho cậu nhé!” -“Cũng không hiệu quả đâu.” -“Thế giờ phải làm sao ạ?” -“Mày thơm lên đi.” Cậu nói, tỉnh bơ. Sen thì ngơ ngác. -“Sao cậu vừa bảo chỉ mình cậu thơm mới hiệu nghiệm mà…” -“Của mày cũng hiệu nghiệm! Nhanh lên, tao đau quá…á…á…á…” Thấy cậu vậy, Sen sốt ruột quá, không nghi ngờ gì mà chụt lên một phát. -“Đỡ chưa cậu?” -“Thêm phát nữa đi, vẫn còn đau lắm!” -“Vâng…” Vài phát nữa, cậu hết đau thật, Sen khoái lắm. Nó định đi khoe mọi người, may mà cậu giữ nó lại, giảng giải cho nó, cái thơm của nó, chỉ có duy nhất với cậu là có tác dụng thôi. Cũng như nếu nó bị đau, chỉ duy nhất cậu thơm mới hết đau. Lằng nhằng, nhức đầu quá cơ. Cậu bảo thôi Sen đừng nghĩ nữa, để bao giờ lớn cậu sẽ giảng thêm cho mà hiểu. ….. ….. Từ đợt Sen trốn, đại thiếu gia không an tâm, ngày nào cũng phải trông thấy nó mới được, cho nên đi đâu cũng mang theo. Huệ đau buồn lắm, đúng là người tính không bằng trời tính. Con béo thì làm cái gì, có làm cậu cũng không cho nó làm…giờ chẳng phải cô là chân sai vặt của cậu với cả nó luôn hay sao? Sen thì gặp Huệ là xúm vào nói chuyện, cảm ơn không ngớt, lúc nào cũng tíu tít, nhờ có Huệ mà cậu lại chơi với nó mà. Nó còn đem tặng Huệ mấy con gấu. Có hôm buổi chiều nhàn rỗi, cậu đem hai đứa đi câu cá. Tất nhiên ra ngoài thì đều nhận làm em họ cậu rồi. Hiển dặn hai đứa ngồi chỗ mát trông đồ, còn cậu đi ra ngoài chỗ ao xa, chỗ đó mới nhiều cá. Tự nhiên mọc ra hai em, một em tuy béo nhưng trắng bóc, một em thân hình mảnh khảnh, xinh như hoa, bọn bạn cậu hứng chí, nhân lúc Hiển đi vắng, thi nhau trêu chọc. Đùa dai nhất là Long, cậu tới chỗ hai đứa con gái, thở hổn hển, nói. -“Trời ơi anh họ hai người đang câu cá bị trượt chân ngã xuống ao rồi, hình như bị chết đuối rồi ý sao ý!” Huệ nhăn mặt, coi cái bộ dạng tên này, đã biết là không tử tế gì. Với cả, đại thiếu gia ngày nào cũng đi bơi, huy chương bơi lội thì xếp đầy ở tủ, cậu chết thì ai còn sống? Nghĩ vậy, cô bé cười khinh. Sen thì khác, không được thông minh như thế. Nghe tin sét đánh mắt rơm rớm, rồi òa khóc, vội vã lao đi. Nó cứ đi, đi mải miết tìm đại thiếu gia, nó sợ lắm, cậu, cậu không thể nào mà chết được. Nhất định, cậu phải sống. Cậu nhất định phải đợi nó, nó sẽ tới cứu cậu. Tìm loanh quanh mãi mà không thấy, đúng rồi, cậu bị ngã cơ mà, làm sao mà ở trên bờ được? Cậu bị chìm dưới nước rồi, Sen hãi quá, nó đâu có biết bơi đâu, nhưng nó cũng không thể bỏ mặc cậu được, đành nhắm mắt hít thở, nhẹ nhàng đưa một chân xuống nước, rồi lại đưa chân nữa xuống. Chỗ nó xuống ban đầu nước nông, may quá! Nó khua khoắng, mò tới mò lui, di chuyển dần dần ra xa hơn, tới lúc nước lên ngang bụng vẫn chưa thấy cậu. Mấy người trên bờ thì cứ thế đứng cười nó, cả Huệ cũng tới đây rồi, cũng cười. Nó xin mọi người, bảo mọi người xuống giúp một tay, mà chẳng ai thèm nghe, ai cũng cười nghiêng ngả. Thật là, toàn là bạn của đại thiếu gia, Huệ còn là người hầu của cậu, sao không lo lắng chút nào chứ? Sen bắt đầu cảm thấy ghét họ, chán nản, nó mặc kệ, tiếp tục việc của mình. Thế Hiển câu cá ở mạn xa, câu được kha khá, đang định quay lại khoe Sen hồng, thấy đám đông bu quanh một khúc ao, cười đùa vui vẻ, cậu cũng tò mò tiến lại. Đánh giá từ 2272 lượtTruyện teen Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! của tác giả Lan Rùa sáng tác mang đến những nút thắt những hoàn cảnh trái ngược nhau để các nhân vật thể hiện rõ nội tâm. Nó- Trương Ngọc Uyển Nhi đã trở thành người hầu cho gia đình nhà họ Hoàng từ năm bốn tuổi rưỡi, có lẽ cô đã phải cố gắng rất nhiều để làm hài lòng nhà chủ. Chàng thiếu gia hay thích kiếm chuyện chẳng bao giờ gọi cô bằng tên thật, hắn chỉ thích gọi cô là Sen, bày đủ trò tinh nghịch phá đám, liệu bởi thế mà hắn dần có tình cảm với nó?? Sen bảy tuổi một tháng. Đại thiếu gia bảy chủ cho Sen đi học cùng trường, cùng lớp với đại thiếu gia. Chưa có người hầu nào được đặc cách đãi ngộ tới như chị lớn lớn bảo với nó, chẳng qua bà cho mày đi học, là để mày bảo vệ cậu, không cho ai bắt nạt cậu thôi, đừng tưởng bở. Sen nghe vậy, mặc kệ chứ, bảo vệ cậu là nhiệm vụ cả đời của nó, đằng nào chả phải bảo vệ, được đi học là sướng giờ kính cẩn vào đại thiếu gia, mời cậu dậy ạ!"Đây có thể là một trong những công việc khó khăn nhất của nó, gọi cậu dậy, chưa bao giờ là cậu, mời cậu dậy ạ!"...-"Thưa cậu, mời cậu dậy ạ!"...-"Thưa cậu..."-"Mày lắm lời quá đấy Sen ạ!"-"Cậu ơi sáng rồi ạ!"-"Sáng thì kệ sáng..."-"Cậu ơi phải đi học, sắp muộn rồi ạ..."-"Tao không đi!"-"Đại thiếu gia, em lạy cậu ạ, cậu không dậy bà chủ sẽ đánh em ạ..."-"Mày có tin tao đá mày ra ngoài sân không?"-"Xin cậu ạ..."Buổi sáng nào cũng như buổi sáng nào, chủ tớ nhì nhèo tới cả cùng, Sen đành phải dùng tới kế hiểm cuối thiếu gia, cậu không dậy thì em đi học với anh Tuấn vậy!"Anh Tuấn, học lớp ba. Anh họ của cậu chủ. Sen gọi cậu là đại thiếu gia, cô định gọi anh Tuấn là đại đại thiếu gia. Mà anh Tuấn dễ thương lắm, anh thích Sen gọi là anh thôi, anh chẳng bao giờ bắt nạt Sen như cậu chủ điều, cứ nghe tới tên anh Tuấn là cậu chủ như có gai trong mỗi chuyện đó mà ngày nào mày cũng nhắc thế hả Sen? Mày thích gì?"-"Dạ, em không dám!"-"Dám cái khỉ, mày thích thì mày đi ngay đi, biến ngay đi cho tao nhờ...đi mà đi với anh Tuấn của mày đi!"Sen biết điều, trả vờ lò dò bước ra khỏi đứng yên đấy!"Cậu hét dám đi nửa bước nữa xem!"Sen hơi mỉm cười, quay lại nịnh đâu dám, đâu dám, mời cậu dậy ạ!"Khi cậu uể oải vươn vai, Sen mừng rớt nước mắt; lấy khăn, từ tốn hầu cậu rửa mặt; lấy kem sẵn, hầu cậu đánh răng... kính cẩn bưng mâm, hầu cậu ăn cái đó đi..."-"Dạ, em no rồi ạ, cậu ăn đi cậu!"-"Tao không ăn được, tao không thích...Mày cãi à?"-"Dạ, em ăn ạ!"Sen lấm lét gắp miếng thịt bỏ vào mồm, cái vị ngọt của thịt, sao mà tuyệt đến thế!Xong xuôi, chủ tớ cùng nhau đi học. Lái xe đưa họ tới cổng trường. Còn đoạn đường từ cổng trường vào lớp là hai đứa đi lẽo đẽo theo sau, xách đồ cho cậu!-"Sen, có mỗi việc đi theo tao mà mày cũng chậm như rùa là sao?"Sen vội vàng chạy lên trước, người cậu áo vải cao cấp, người nó áo quần lấm lem, biết điều nên tránh một đoạn xa xa...-"Tao là hủi à mà mày tránh xa thế?"-"Dạ...em ...em không dám ạ..."-"VÀO GẦN ĐÂY!"-"Dạ..."-"Đưa đây cho tao!"-"Đưa gì ạ?"-"Mày cầm cái gì thì đưa hết đây..."-"Nhưng...nhưng bà chủ dặn..."-"Dặn gì?"-"Dặn em phải xách đồ cho cậu, sợ cậu xách nặng!"Mắt cậu trừng lên, Sen đành ngậm ngùi đưa.........Vào được xếp ngồi cạnh cậu, là do bà chủ đã nói trước với cô giáo chủ được gia sư từ bé, tất nhiên cậu giỏi. Cậu biết hết mặt chữ, tập đọc thành thạo, tính toán cộng trừ cũng rất Sen học mãi vẫn mù tịt, không theo con này mày làm sai rồi!"-"Sao lại sai ạ?"-"15 cộng 29 mà mày viết bằng 32 hả?"-"Ơ, đúng đấy cậu ạ!"-"Đúng cái đầu nhà mày!"-"Em thề, em đếm hẳn bằng ngón tay đấy cậu ạ!"Cậu liếc nó, hình như con này không phải quái thai, nó chỉ có mười ngón tay chứ mấy?-"Em đếm mấy lần..."Sen cười hì cái khỉ, mày phải lấy hàng đơn vị cộng trước, sau đó tới hàng chục..."-"Cái gì mà hàng đơn vị hàng chục ạ? Cậu nói lại đi, em thấy khó hiểu quá!"-"Con ngu nhà mày!"Cậu là cậu mắng thế thôi, nhưng cậu vẫn giảng cho Sen hiểu. Ngồi mà thán phục vô thiếu gia nha, từ hôm nay, không những cậu là cậu chủ của cô, mà là còn thần tượng của cô! Hai ngày quả từ que thử thai là hai vạch, mọi người đều nín thở hồi hộp, rất gần, rất gần rồi, mà chưa ai dám bác sĩ đến, có chung chuẩn đoán, bà chủ đặc biệt ọi người đi theo tới phòng khám. Giờ phút nhìn em bé xíu xíu dễ thương trên màn hình máy tính, cả nhà liền vỡ bác các chị reo lên, sướng như trúng Mỹ Ái Như đơ cả người, lúc thì cười cảm ơn bác sĩ, lúc thì mắt lại rơm rớm, có khi chạy loanh quanh khấn vái cảm tạ trời Trương Ngọc Uyển Nhi, mừng phát khóc. Có em bé, có em bé thật sao?Cô cứ nghĩ mình vô sinh chữa không khỏi chứ? Cô phải báo tin này cho anh Sên biết mới được, chắc anh sẽ mừng lắm nhiêu năm qua, anh lúc nào cũng vì cô mà suy nghĩ, lo lắng, thậm chí cứ nghe tin có bác sĩ nào tốt đều giới thiệu, xa xôi thế nào cũng đi bốc thuốc bằng được, lòng tốt của anh khiến cô cực kì cảm còn cả Kim Chi nữa, phải báo cho cả bạn ấy, chỉ có bạn ấy và anh Sên biết trước đây cô bị vô sinh. Anh khuyên cô không nên nói cho ba mẹ và cậu biết, giờ cô mới thấy anh sáng suốt thế nào, nếu nói, mọi người lại lo lắng, mà ngộ nhỡ không chữa được thì có phải khiến mẹ khó xử không?Giờ thì tốt nay, chắc là ngày hạnh phúc nhất cuộc đời bé này, ngây ra đó làm gì, mau báo cho chồng con...hay mẹ báo...mà thôi...con báo đi...nó nghe từ con chắc sẽ vui hơn đấy..."Đúng rồi, cậu...cậu...Bao nhiêu đau khổ chẳng phải là do cô không thể có con sao? Bây giờ cô có thể sinh con cho cậu, nếu cậu yêu cô, liệu họ có thể cả đời bên nhau?-"Con cũng ngốc quá đấy, bốn tháng rồi...mẹ thật...chẳng nhẽ lại đánh con một trận...có biết thời gian đầu nguy hiểm thế nào không?"-"Dạ...dạ..."-"Vợ chồng chỉ cần hoạt động mạnh xíu thôi là cũng tổn hại...cũng may cháu trai mẹ phúc lớn..."-"Con...con xin lỗi..."Uyển Nhi đưa tay xoa bụng, ngày nào cậu cũng xoa bụng cô, mà hai người chẳng mảy may biết gì. Cô thì cứ ngu ngốc tưởng là béo nên bụng to tròn như xưa, còn hỏi cậu là bụng phệ cậu có yêu không?Nhớ lúc đó cậu đùa bảo không yêu nữa, xấu quá, hại cô dỗi một hồi, còn tự đánh vào bụng mình nữa làm gì đấy?"-"Em đánh, cho nó đỡ béo, cho cậu đỡ chê xấu..."-"Dừng lại, ai ày đánh vợ tao?"Lúc đó, cũng may cậu bá đạo ngăn cô lại, rồi vuốt ve nịnh nọt, nói cưng cô nhất, thương cô nhất, bụng tròn đáng yêu nhất cô mới không tủi thân nghĩ Nhi càng thấy mình ngu, tăng cân vùn vụt, kinh nguyệt trễ mấy tháng lại không hề để ý, may mà cục cưng vẫn khỏe mạnh, nếu sao chắc mẹ giết cô mất, mà không cần mẹ giết, cô cũng không sống từ giờ chú ý...Na đâu, gọi ông về cho bà..."-"Bà ơi...ông...ông có việc ở công ty mà..."-"Kệ ông, bảo không về đừng trách với bà..."-"Dạ..."Tại cuộc họp hội đồng quản trị thường niên của CL Group, giám đốc Lúa đang tiến hành phân tích các thị trường nổi bật có thể khai thác xuất khẩu Tịch nhận được tin nhắn từ người giúp việc, nguyên vẹn rằng."Thưa ông, bà nói hai mươi phút nữa ông không có mặt ở nhà thì đừng trách bà ác!"Phu nhân tuy có lộng hành thật, nhưng với giọng điệu như này, chắc chắn phải có chuyện gì nghiêm trọng thật, vì vậy Chủ Tịch nghiêm nghị phát biểu, khen ngợi các đồng chí điều hành công ty rất tốt trong thời gian ông vắng mặt, rồi trao toàn quyền buổi họp cho Tổng Giám Giám Đốc vừa ngồi vào vị trí chủ tọa thì nhận được tin nhắn của vợ yêu"Cậu ơi, mấy giờ cậu xong việc?""?"Cậu nhắn lại."Cũng không có gì ạ, nhưng cậu về sớm sớm nhé!"Cô chưa bao giờ yêu cầu cậu như thế cả, cộng thêm thái độ của cha già, Hoàng Thế Hiển không hiểu sao có cảm giác rất lạ, cả buổi họp nóng lòng sốt ruột không tập trung lúc về nhà, thoạt nhìn gương mặt Nhi đỏ bừng, mắt sưng húp, trái tim cậu như có ai bóp nghẹt, vội vã ôm cô vào lòng, hỏi đầy bất tĩnh, có chuyện gì, nói cho chồng..."Nghe Hiển dỗ vậy, Nhi lại càng khóc to, nức xin, xin đấy...ai bắt nạt vợ..."-"Không...không ai bắt nạt...em...em..."-"Chồng thương, chồng thương vợ nhất, vợ làm sao?"Cô nấc lên từng tiếng, nghẹn ngào nói với ta...có... chồng à...cậu chủ à...đại thiếu gia à..."-"Ừ, sao nào, hít vào, đó...nhẹ thôi...rồi bình tĩnh nói nào..."-"Đại thiếu gia, chúng ta...chúng ta sắp có tiểu thiếu gia rồi!!!"Thở phào, cuối cùng cũng nói được, không hiểu sao đối diện với cậu cô lại mừng vui, rồi hồi hộp đến thế!-"Đây này, ở trong bụng em, tiểu thiếu gia ở trong bụng em nè..."Nhi cầm lấy tay Hiển, đặt lên bụng mình khoe đó...được bốn tháng rồi...mà em không biết...em không tốt...huhu..."Trước khi cậu về, cô cũng đã tưởng tượng ra đủ loại phản ứng của cậu, nhưng có cái này, là không ngờ tới, từ lúc cô thông báo, thấy cậu ngồi yên lặng quá à, cô kể chuyện mẹ về mua que thử thai ra sao, rồi bác sĩ căn dặn, rồi đưa cả hình ảnh siêu âm mà cậu chẳng nói, cũng chẳng động tĩnh không yêu tiểu thiếu gia à? Cậu không thích à?"Nhi thấy mắt cậu đỏ, rồi cậu ôm cô chặt hơn, ôm rất lâu. Mãi sau, cậu mới nới lỏng, chỉ thẳng tay vào bụng cô quát mất dạy, ở trong đó bốn tháng rồi mà im ỉm im ỉm!"-"Ơ, cậu đừng mắng con, con không biết gì mà..."-"Chưa gì vợ đã bênh nó rồi!"-"Em, em không bênh, là tại em, cậu mắng thì mắng em này..."Thấy vợ bé nhỏ nũng nịu, Hoàng Thế Hiển sực nhớ, lo lắng hỏi có buồn nôn không?"-"A, nghén ạ, hôm nay mẹ cũng dạy em về cái đó, thường người ta mang thai hay bị nghén, nhưng em chẳng làm sao cả, mà cũng qua thời kì nghén rồi...em chỉ thèm ăn thôi..."-"Ừ, thế vợ có khó chịu trong người không? Có thấy đau nhức chỗ nào không?"-"Dạ không ạ, em khỏe mà..."Vừa dứt lời, đã thấy cậu lườm cái bụng cô, càu điều thì nằm ngoan ngoãn ở đó, mày mà hành mẹ mày thì liệu thần hồn với tao..."-"Không...không, tiểu thiếu gia ngoan lắm, cậu đừng mắng, tội nghiệp..."-"Là chuyện của đàn ông với đàn ông, vợ xen vào làm gì?"Biết thế chẳng mách cậu cô có em bé nữa, cậu toàn mắng con không à, ghét cậu thật đấy!Nhi ngẩng đầu, nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu, gương mặt tuấn tú kia không những không bực mà còn chậm rãi cúi xuống, nhẹ hôn lên đôi môi đỏ mọng. Môi cậu nóng bỏng như lửa, ngông cuồng như muốn hút hết mật ngọt từ miệng cô, tay kia từ cổ khẽ trượt một đường, phủ lên đóa hồng kiều diễn, nhấn nhá trêu chọc, hại ai đó hổn hển run đàn ông này, luôn là như thế, cô chẳng bao giờ giận người ta được lâu cả, Nhi tự thấy mình đúng là vô tích sự, cậu trêu cô hồi lâu mới chịu buông để tắm gội và lên nhà dùng khí gia đình hôm nay vui vẻ hẳn lên, ba mẹ cứ trêu hoài, hai vợ chồng trẻ mặt mày đỏ bừng hết ngốc thì mẹ không nói làm gì, còn con đó Hiển ạ, liệu liệu mà giữ mình, cháu trai mà làm sao mẹ thịt hai đứa!"-"Dạ."Cô ngoan ngoãn đáp, rồi có vẻ không yên tâm, mẹ lại đề có khi hôm nay Nhi lên ngủ với mẹ!"Lời vừa thốt ra, cả ba với cậu đều trợn tròn. Hoàng Thế Lân nháy mắt ý bảo Hoàng Thế Hiển giải quyết. Hoàng Thế Hiển nhìn Hoàng Thế Lân cười cười, bình tĩnh trả ba và con thì sao?"-"Hai ba con anh đi đâu thì đi, tôi không quan tâm..."-"Vâng, được ạ!"Hoàng Thế Hiển trả lời rất đúng mực, mẹ cậu cười hài hiểu chuyện thế là tốt, tất cả cũng vì cháu đích tôn của cái nhà này thôi!"-"Ba này, thế cũng hay, con mới mở thêm một quán bar nữa, chất lượng khỏi phải chê, định rủ ba tới chơi mà mãi không có dịp, tối nay Nhi ngủ với mẹ thì ba con mình xả hơi một đêm...đảm bảo làm ba lên đỉnh của sung sướng, muốn cũng không xuống nổi!"-"Ừ cũng được, lâu lắm rồi xương cốt của ba cũng nhức mỏi..."Trương Mỹ Ái Như nghe thấy thì đen mặt, Hoàng Thế Lân chơi bời có số có má rồi, thả ông ta vào bar như thế chẳng khác nào thả cọp về rừng, mà bà vừa nhỡ lời nói hai cha con đi đâu thì đi, bây giờ cấm có khác nào tự vả vào mặt mình, thằng con trời đánh bất hiếu này, dám vì vợ mà phản mẹ, thật muốn tống cổ nó ra đường, bà đành hắng thì chửa như thế chồng lại vui vẻ ở bar còn ra cái thể thống gì nữa, ở nhà, ở nhà chăm vợ..."Hoàng Thế Hiển mặt cười như không cười, điềm nhiên dùng bữa tiếp. Đối với những vấn đề như này, Nhi nhất nhất nghe theo sự sắp xếp của mẹ hoặc cậu, chẳng quan tâm nhiều nhẹ nhàng thôi..."Mẹ vẫn chưa yên tâm mà dặn tự biết nên làm như nào!"Đợi vợ yêu ăn xong, cậu dắt cô về phòng, rồi đi được một đoạn không có mặt ba mẹ, bỗng dịu dàng bế nặng đó..."-"Ôm cổ!"Bất giác đưa tay ôm lấy cổ cậu, đầu cũng dựa vào bờ vai săn chắc thì yêu em không?"-"Sao tự dưng hỏi vậy?"-"Em có thể...làm vợ cậu đời này được không?"Nhi nói, rất nhỏ. Giờ cô có thể sinh con rồi, nếu cậu không chán ghét, cô mong được làm vợ cậu mãi mãi, cả đời được sống như hơi sững lại, có thể thời gian qua cô đã yêu cậu thêm một chút, có thể cô là vì nghĩ cho đứa trẻ, nhưng sao cũng được, cậu chấp nhận, với cậu, cũng chẳng có mong muốn gì hơn, nở nụ cười tỏa nắng, cậu trả được!"Tim cô như bị cái gì đó xuyên qua, đau lắm. Hóa ra khi cô từ chối không kết hôn với cậu lâu dài, cậu đau như này sao? Là lúc đó cô đã tự tước đi quyền lợi của mình, giờ còn trách ai được nữa?Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi, cô không nói gì nữa, cũng chẳng biết nói gì cả, chỉ là dụi đầu vào áo cậu, ngăn cho nước mắt đừng mở mắt, đã thấy được cậu đưa về phòng rồi. Cậu ngồi trên giường, nhưng vẫn tư thế bế cô trong lòng, còn nhìn chằm chằm, bàn tay bẹo má cô trêu này, sắp làm mẹ rồi mà vẫn tính con nít?"-"Em đâu có con nít đâu!"-"Còn cãi à?"Bờ môi ai đó khẽ miết xuống vành tai ai đó, ngậm thật lâu, rồi thủ thỉ trìu đồng ý, vì vợ không những phải làm vợ của chồng đời này, kiếp này mà phải làm vợ của chồng kiếp sau, kiếp sau nữa...vĩnh viễn...hiểu chưa?"Nhi gật đầu, bị cậu làm cho cảm động quá nguyện ý không?"-"Em nguyện ý!"-"Vì sao? Vì vợ yêu con?"-"Vâng...em yêu con..."Ánh mắt Hiển hơi tối lại, phải, vì cô yêu con, chứ trái tim cô, chưa thực sự dành cho cậu...-"Vậy, có chút nào yêu chồng không?"Chẳng có rào cản nào để cô né tránh câu hỏi đó cả, giờ đây, cô đã có thể tự tin mà trả lời, có, cô thực sự yêu cậu, yêu cậu nhiều nhiều nhiều lắm. Hoàng Thế Hiển nghe mà như mơ, tấm chân tình của cậu đã cảm động được cô, có phải thế không?-"Cậu sao vậy?"-"Thấy khó tin quá!"-"Khó tin gì ạ?"-"Là vợ yêu chồng ý? Hay vợ chứng minh đi..."-"Chứng minh như nào ạ?"Cậu cười gian tà, thì thầm tai cô, Nhi đỏ bừng, nhưng mặc kệ, cô yêu cậu mà, cô cực kì yêu cậu luôn ấy, mới cả nhìn cậu cơ bắp quyến rũ thế kia, những việc đó...cô đâu có ghét. Bỏ qua ngại ngùng, môi nhỏ xinh bắt đầu chủ động hôn lên môi ai kia, vụng về lướt xuống chiếc cằm cương nghị, cô giống như con chuột nghịch ngợm chui rúc khiến cậu phát điên, xoay người, đặt cô dưới thân mình, cậu cậu, em vẫn yêu cậu là được..."Có loài sinh vật nào đáng ghét tới thế này không? Hoàng Thế Hiển luồng nhiệt bộc phát, tự dưng lườm lườm cái bụng vô tội của Trương Ngọc Uyển Nhi, thở dài, sau rồi cũng ôm vợ vào lòng, thơm nhẹ lên trán rồi cùng vợ ăn hoa quả, xem vài chương trình giải trí, sau đó vỗ về cho cô ngủ ngon hơn, có người con gái này trong vòng tay, đối với cậu mà nói, là giống như có cả thế giới rồi...........Sáng hôm sau Uyển Nhi mới nhớ ra chuyện phải thông báo cho anh Sên, mà gọi cho anh thì anh bảo đang ở sân bay, nên cô định bao giờ anh về nước mới thông báo cho tìm số của Kim Chi, sung sướng nói chuyện, chẳng thể ngờ được, đầu dây bên kia cười ha Ngọc Uyển Nhi, mày đúng là con ngu số một trên đời!"-"Kim Chi, bạn sao vậy? Bạn ốm à?"-"Tao không ốm, nghe rõ tao nói đây này, ngày đó là tao và thằng anh quý hóa của mày bày ra màn kịch đó đấy, tất cả chỉ là để ngăn mày với Hoàng Thế Hiển tới với nhau, nhưng chẳng thể ngờ, Hoàng Thế Hiển bị mày bỏ bùa nặng quá, dù tao có nhân cơ hội đó tiếp cận cũng chẳng thể nào lọt vào mắt hắn..."-"Bạn đùa à..."-"Đùa khỉ mốc, mày không bị vô sinh, mà mày bị bệnh đần, đần thối nát luôn, không ngờ lão Sên có thể lừa mày lâu như vậy!"-"Đừng...đừng vu oan cho anh ấy...bạn thật ác..."-"Mày không tin thì hỏi hắn ý, dù sao chuyện tới nước này, tao cũng chẳng đóng kịch với mày nữa, giờ tao có cuộc sống mới rồi. Chào thân ái nhé!"Tiếng tút tút dài vô tận, cả người cô bàng hoàng...Không, chuyện đó không phải sự thật! Chắc chắn Kim Chi nói dối!Đó là người mà cô tin tưởng, là người làm chong chóng cho cô, kiệu cô đi thả diều, là người mua kẹo kéo cô ăn, là người chở cô đi bán sen, là người mua bánh cuốn thịt nướng cho cô...Là người luôn chiều chuộng đâu phải là người lừa cô?Cả ngày hôm ấy, cô ăn không vào, ngủ cũng không yên giấc, Hiển tưởng cô vì thai nghén khó chịu nên cố gắng cưng chiều. Cũng là lỗi của cậu, biết thế đã dùng biện pháp an toàn, Nhi còn trẻ con quá, tự dưng phải mang bầu rồi chuẩn bị làm mẹ thế này, có lẽ cô chưa kịp thời chuẩn bị tâm xin lỗi, là do em quá ngu nên cậu cũng khổ theo em..."Bỗng dưng cô nói, nghẹn ngào, nước mắt vương từng giọt trên má. Cô như vậy, khiến lòng cậu chua xót, lau nước mắt cho vợ yêu, cậu nịnh đâu phải lúc nào cũng ngốc đâu..."-"Cậu không cần động viên em!"-"Vợ nghĩ mà xem, chồng cao to đẹp trai tư chất ngời ngời thế này, vậy mà vẫn bị vợ đưa vào tròng, vợ cũng không phải dạng vừa đâu..."Hiển trêu, rồi cù Nhi vài phát, cô bật cười khanh mà, xin cậu...đừng...em buồn lắm..."-"Có dám khóc nhè nữa không?"-"Em không...không dám nữa..."Có cậu ở bên khiến cô cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, vẫn thói quen cũ chui rúc quấn quanh người cậu, cảm giác rất tuyệt vời nhé, ước gì kiếp này cậu mãi mãi là của cô, kiếp sau dù khổ như nào cô cũng hôm sau, Sên về nước, Uyển Nhi tìm gặp anh, cô thực sự vẫn mong muốn, là Kim Chi nói người hẹn gặp nhau ở khách sạn, cô chỉ mong anh phủ nhận, nhưng anh chẳng hề, khi nghe tin cô có thai, anh gần như nổi khùng, đó là lần đầu tiên trong đời cô thấy anh không giữ được bình sợ hãi, cô muốn rời khỏi, mà không có cách nào, điện thoại của cô, họ cũng thu mất. Có rất nhiều người mặc áo đen đi theo anh, họ ép cô lên xe, chở tới một khu rất vắng vẻ, cô không biết anh muốn làm gì cả, chỉ thấy rất sợ, rất run, lúc này đây, cô chỉ ước được gặp tiếng sau đó, ở công ty, Hoàng Thế Hiển nhận được cuộc gọi từ vợ yêu, nhưng người đầu dây bên kia lại không phải mau, nói nó tới cứu em!"-"..."-"Hoàng Thế Hiển, Trương Ngọc Uyển Nhi đang nằm trong tay tao, khôn hồn thì tới đây một mình..."-"Nhi, nói mau, nói nó tới, chẳng phải em bảo nó yêu em hay sao? Bảo nó tới cứu em đi chứ?"Có những giây phút, cô thực sự muốn kêu cậu tới, nhưng nhìn lũ người độc ác cười gian xảo, cô ngay lập tức xóa bỏ ý nghĩ ấy, chỉ mình cô chịu là quá đủ rồi, nếu cậu tới không biết chúng sẽ làm ra những chuyện gì nữa? Cô mím môi, nhất định không lên nó đi, gọi tên nó đi, cậu chủ ơi, đại thiếu gia ơi, cứu em với, mọi ngày em vẫn gọi tình cảm thế cơ mà? Sao hôm nay lại câm như hến vậy?"-"Em nói, hoặc là em mất con?"Trong gian phòng chật hẹp, người đàn ông cùng ánh mắt lạnh lẽo tiến con dao sắc nhọn theo một đường thẳng từ trán cô, qua mũi, lướt xuống cằm, dần xuống, dần xuống phía dưới, anh ta định hại đứa nhỏ thật ư? Quá đỗi kinh hoàng, Nhi van anh...đừng...đừng làm gì...tôi cầu xin anh..."-"Hoàng Thế Hiển, nghe thấy chưa?"-"Đừng nghe anh ta, ở đây có nhiều người lắm...cậu...đừng tới một mình...xin anh, đợi em bé ra đời, anh muốn làm gì tôi cũng được, xin anh tha cho con tôi, tha cho cậu..."-"Mày nghe rõ rồi chứ? Địa chỉ tao sẽ nhắn, tao ày ba mươi phút! Nếu mày dám mang theo, dù chỉ một người, tao thề mày sẽ chỉ nhận được xác!"Thân thể cao lớn run lẩy bẩy, sắc mặt đột nhiên đổi trắng bệch, Hoàng Thế Hiển hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế lại nỗi lo sợ. Thế rồi, lần đầu tiên nhân viên ở CL Group thấy Tổng Giám Đốc vốn luôn bình thản của họ vội vã rời khỏi công ty như người mất hồn...........Đó là căn nhà gỗ cũ kĩ hai tầng, Hiển nhìn thấy bóng dáng quen thuộc trên lan can tầng hai thì khẽ thở phào, muốn thật nhanh lên đó mang cô về thì có tiếng nói độc ác lãnh đứng nguyên đó, hoặc là tao sẽ ném nó xuống..."Trương Ngọc Uyển Nhi nhìn thấy Hoàng Thế Hiển liền sợ hãi la chạy đi, cậu...em xin đó...em nói rồi mà sao cậu không nghe...anh ta, thay đổi rồi, có nhiều người lắm, cậu mau chạy đi..."-"Em bé, làm gì mà lo cho nó như vậy? Các người cũng tình cảm ghê gớm nhỉ? Để anh hôm nay cho em rõ, nó yêu em tới mức nào...anh cho em rõ, anh mới là người xứng đáng được em trân trọng..."-"Thả Nhi ra, có chuyện gì tao và mày giải quyết với nhau!"-"Dễ thế hả?"Hắn dơ tay, đám người từ trong nhà nghe lệnh lập tức xuống tầng Thế Hiển, mày dám đánh lại một lần, tao dám đánh con mày một lần...dù sao tao cũng căm ghét đứa trẻ này!"Vừa dứt lời, đám người kia đã lao vào đấm đá, người đàn ông đứng sừng sững nắm tay chặt, mặc kệ cho bọn chúng động thủ cũng không nhúc nhích. Người con gái phía trên, chứng kiến toàn bộ cảnh đó nước mắt giàn giụa, toàn thân hóa đá, có một cảm giác như hàng vạn mũi tên xuyên qua cơ thể...-"Đừng...cậu ơi...đánh lại đi...chạy đi..."Người đứng cạnh dơ tay bịt miệng cô, ép cô vào lồng ngực mình, cười Cảm giác thế nào? Đó là trả cho những năm tháng tuổi thơ mày dám lên mặt cậu chủ với tao...mày là cái thá gì chứ? Chẳng qua là được sinh ra trong cái kén vàng mà thôi..."Nhi càng giãy giụa thì anh ta càng kéo cô chặt hơn, cô sai rồi, quá sai rồi, cậu đã cảnh báo cô bao nhiêu lần mà cô không chịu nghe, lại đi tin tưởng con người ác độc này, anh ta nhìn cô, chẹp em nữa, nếu em lựa chọn đi theo anh thì có khi anh cũng buông bỏ, có khi nó cũng không tới nỗi như thế...nhưng mà em...từ đầu tới cuối chỉ nhìn nó...thằng ranh đấy, nó là cái gì? Anh tốt với em, trìu mến với em, cũng không bằng nó suốt ngày quát nạt chửi mắng em...Nhi, em nói cho anh, nói cho anh lý do được không?"Bàn tay hắn bỏ khỏi, cô ngã dúi dụi, van xin khổ lạy anh, tha cho cậu ấy đi...tôi xin anh, coi như nể tình anh em bao lâu, xin anh đấy..."Hoàng Thế Hiển nhân lúc hắn ta không để ý, định nhanh chạy lên chỗ Nhi, thật không ngờ, Sên rút con dao trong túi, kề tới cổ cô, đem cô làm thứ uy hiếp tiến một bước, tao rạch một đường!"Hai mắt cậu đỏ ngòm, bất lực đứng phía dưới nhìn vợ mình trong vòng nguy cuộc thì mày muốn sao mới tha cho Nhi?"-"Ha...tao cũng chưa nghĩ ra...hay là thế này đi, bao nhiêu năm mẹ tao phục vụ mày, gọi mày là cậu chủ, hay hôm nay mày cũng gọi tao là cậu chủ đi...hay thế này nhé, mày quỳ xuống đi, quỳ xuống rồi lạy tao, gọi tao một tiếng cậu chủ..."-"Khốn khiếp!"-"Cứ chửi đi, tao cũng không ép đâu, hay bây giờ hay tao lôi con mày ra ày gặp mặt trước nhé... "Nhân lúc hắn không để ý kích tướng cậu, mũi dao kia lượn lờ trước bụng, Trương Ngọc Uyển Nhi lấy hết can đảm mà cầm vào, cô, dù có chết cũng không để anh ta động vào con mình, càng không để cậu bị uy dao sắc bén, máu từ tay cô nhỏ từng giọt, nhưng nhất định, nhất định cô sẽ kiên buông tay!"-"Nhi, buông mau!"Tiếng Hiển hét lên từ phía dưới, phía trên, một người cố rút dao, một người dù kiên trì tới cuối cùng vẫn không thể nào thắng được, con người bẩn thỉu đó lại ôm chặt lấy cô, chĩa mũi dao đe dọa, ánh mắt cô vô hồn xót xa nhìn xuống, cậu...người mà theo như cô biết là cao ngạo nhất thế gian này, đang quỳ gối, nói hai chủ!"

cậu chủ ơi em lạy cậu