Con riêng chỉ muốn học tập. 7.5/10. 44.1K. Tác giả: Gừng càng già càng cay. Thể loại: Đam Mỹ, Huyền Huyễn. Nguồn: wattpad. Trạng thái: Đang ra. [Tác giả Gừng càng già càng cay -- Thể loại: Hệ thống , Đam Mỹ ] Bạn đang đọc truyện Con Riêng Chỉ Muốn Học Tập của tác giả Gừng càng già càng cay.
Cùng lúc đó, mẹ của Kao giới thiệu Non (AJ Chayapol Jutamas), con trai ông chủ của bà, là một học sinh muốn Kao dạy kèm. Sự xuất hiện của Non và cử chỉ quan tâm mà cậu dành cho Kao khiến Pete tức giận và ghen tuông.
NÂNG CAO NĂNG LỰC, PHẨM CHẤT NGƯỜI HỌC QUA GIỜ ĐỌC - HIỂU MỘT SỐ TRUYỆN HIỆN ĐẠI LỚP 11 Tác giả sáng kiến: ĐỖ THỊ HẠNH Mã sáng kiến: 12.51 Lập Thạch, năm 2020 1 download by : skknchat@gmail.com MỤC LỤC I Lời giới thiệu 1 II
Con Riêng Chỉ Muốn Học Tập. Thân là con riêng xấu hổ, người người đều nghĩ cậu sẽ đi theo con đường đấu đá tranh giành tài sản, tranh giành tình yêu với con vợ lớn. Thế nhưng sống lại một đời, Lê Công Nam chỉ muốn học tập tiến tới, muốn dùng tri thức thay đổi
Công Nam do dự, bây giờ cậu chỉ muốn tập trung tăng cường môn toán, không muốn bị phân tâm vào những việc khác, đang lúc cậu định từ chối thì…. [Tích! Nhiệm vụ tự chọn: Đoạt giải cuộc thi “Tôi yêu Hóa học”. Thưởng: 2000 điểm học tập. Thất bại: không.
Vex IQ không chỉ giúp các bạn học tập, rèn luyện tư duy mà còn đem lại cơ hội được tham gia đi thấu trên đấu trường quốc tế. Phụ huynh muốn cho các bé làm quen với robot hãy liên hệ ngay cho mình nhé ️ ️#xuhuong #viral #robot #fyp #like #fypシ #stem".
Đánh giá : (3.9/5) Bạn đang đọc truyện Con Riêng Chỉ Muốn Học Tập của tác giả Gừng càng già càng cay. Thân là con riêng xấu hổ, người người đều nghĩ cậu sẽ đi theo con đường đấu đá tranh giành tài sản, tranh giành tình yêu với con vợ lớn. Thế nhưng sống lại một
Chương 4: Bắt đầu ôn tập. Về đến nhà, Công Nam không nói cho bà Hoa nghe chuyện vừa rồi, chạy một mạch về phòng gấp gáp mở sách ra. Bà Hoa thấy cháu ngoại về sớm hơn mọi khi cũng cảm thấy lạ, ngày thường nó sẽ ngồi tiệm net gần tối mới về, sao hôm nay lại về
. Làm xong công tác xây dựng tâm lý, nhân lúc còn đang nhiệt huyết với việc học, Công Nam tranh thủ ăn cơm xong lại vào phòng lấy tập sách như nhiệm vụ thì cậu phải ôn lại kiến thức đã hỏng, nếu vậy cậu phải ôn từ lớp sáu, nhưng mà phải ôn môn gì đây?\- Toán lớp năm? Dù gì kiếp trước tôi cũng tốt nghiệp cấp ba\, bây giờ lại vừa tốt nghiệp cấp hai\, ôn lại kiến thức tiểu học có phải hơi mất mặt không?Nghe hệ thống nói những câu đầy gai như vậy, Công Nam lại không tức giận, kỳ thật cậu cũng không biết vốn toán học của mình tới đâu, nếu hệ thống đã chỉ đường mà cậu lại không biết bắt đầu từ đâu thì cứ nghe theo nó như vậy, cậu cũng không trì hoãn nữa, lục đục đi tìm sách vở lớp năm, nhưng mà… Công Nam ngại ngùng gãi đầu\- Hình như không có sách lớp năm ở đây\, có lẽ đã bị ngoại tôi cân ký bán rồi\.Sách vở cậu học toàn là sách xin, bởi vì hàng xóm có con gái học trên cậu hai lớp, nhà đó cũng không có em, thấy nhà cậu khó khăn nên mỗi lần cô bé đó học xong, cha mẹ cô bé đều mang bộ sách qua cho cậu, hai nhà vốn qua lại thân thiết, ngoại cậu biết cách làm người nên dù cho đồ, người ta cũng vui vẻ mang qua cho, đỡ được một phần tiền mua sách cho cậu, đương nhiên bà ngoại sẽ không từ chối, sau đó lại mang ít trái cây sang cậu, vốn tự ti vì nhà nghèo nên đâm ra hay tự ái, thấy sách vở mình học cũng phải đi xin nên tức tối không thèm giữ gìn, sách người ta mang qua gần như mới, qua tay cậu chưa tới một tuần đã xơ xác, bên trong toàn hình vẽ anime kỳ vì cậu không thích học, sách vở để lại cũng không có ích gì, cho nên sau mỗi năm học, bà ngoại đều gom sách vở cậu học xong cân ký bán ve chai kiếm được mấy chục thế bây giờ đừng nói sách lớp 5, sách lớp 6 lớp 7 lớp 8 cũng không Nam nhớ lại xong mặt lập tức đỏ lên, dè dặt hỏi hệ thống\- Bây giờ phải làm sao?Hệ thống cạn lời, không ngờ ký chủ này của nó lại phế như vậy.>Công Nam cảm thấy có lý, vì thế không nghĩ nhiều leo lên giường nằm, hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, tinh thần của cậu có hơi không chịu được, không bao lâu đã ngủ say.\-Sáng hôm sau Công Nam dậy từ rất sớm, tầm 4 giờ rưỡi sáng, bà Hoa lục đục thức dậy sửa soạn đồ đạc ra chợ giao nhận cá tôm tươi với bạn thường bà Hoa sẽ tới chợ cá một mình, nhưng hôm nay Công Nam thức sớm, chủ động xách đồ ra xe chở bà tới chợ, tuy có hơi ngạc nhiên, nhưng phần nhiều là vui vẻ, cũng có ngày cháu ngoại của bà đỡ đần cho bà chút ít cá của bà Hoa không bán cả ngày mà chỉ tầm 11 giờ trưa là sẽ dọn sạp về nhà, hôm nay có Công Nam phụ, bà Hoa rảnh tay hơn rất nhiều, cá cũng bán hết sớm mua cá cũng thường hay đi chợ, thấy hôm nay có cậu trai ra phụ bà bán cá thì đều hỏi thăm, bà Hoa nói thằng cháu nghỉ hè ra phụ bán tiếp, nghe xong ai cũng khen có đứa cháu giỏi giắng làm bà Hoa cười mỏi cả đến nhà, Công Nam phụ bà ngoại nấu cơm xong lại xin ra ngoài, bà Hoa nghĩ cháu mình đi chơi, thấy nó hôm nay ngoan ngoãn biết giúp đỡ nên trước khi đi cho cậu chút tiền tiêu, Công Nam vốn định không nhận nhưng nghĩ lại tiền để dành của mình chỉ đủ mua ba cuốn sách toán cũ cho nên cũng nhân nhận lấy, xách ba lô đi ra tiệm sách cũ, Công Nam dùng hết tiền dành dụm của mình mua liền năm cuốn, một cuốn sách giải đề toán từ lớp 5 đến lớp đều là sách cũ nhưng cậu đã chọn những cuốn khá mới, dù sao sách vở sạch sẽ cũng khiến người ta “muốn học” hơn hí hửng ôm ba lô hơi nặng leo lên xe đạp về nhà, lúc đi ngang qua khu nghĩa địa, cậu nghe thoang thoảng có tiếng mắng người, nghĩ chắc là mấy dân đại ca đang tụ tập, sợ gặp phiền phức nên cậu đạp xe nhanh hơn, nhưng lúc đạp xe ngang qua chỗ có tiếng mắng, không chịu được tò mò cậu hơi liếc mắt nhìn qua thì thấy đúng là đám côn đồ đang tụ tập, nhưng đám đó lại đang bao vây một ông cụ đang ngã sóng soài trên mặt cần nghĩ cũng biết là ông cụ đang bị trấn lột rồi, ỷ xế chiều không ai qua lại khu nghĩa địa này, lại thấy ông cụ ăn mặc sang trọng nên làm liều đây biết mấy người đó lấy tài sản xong có cho ông cụ đi không, nếu bây giờ cậu bỏ đi không biết ông cụ sẽ như thế nào, nhưng bây giờ cậu chỉ có một mình, làm sao cứu người?\- Hệ thống\, có cách nào cứu ông cụ không?Ba giây sau, hệ thống mới lên tiếng>\- Nhưng bây giờ tôi không có điểm học tập nào cả?>Chưa tạo được thành tích đã thiếu nợ, điều này khiến Công Nam có hơi khó chịu, nếu hết một tuần không đủ 100 điểm học tập, cậu sẽ bị thai nghén đến tận 10 ngày, nhưng nếu bây giờ cậu không vay nợ, ông cụ có thể sẽ mất mạng.\- Được rồi\, tôi vay\.Ngay lập tức xung quanh bỗng vang lên tiếng còi cảnh sát, hơn nữa không phải một tiếng mà là hàng loạt, lại còn có tiếng xe chạy, nếu không biết sẽ nghĩ cảnh sát thật sự đang chạy nhiên, đám côn đồ kia nghe thấy tiếng còi lập tức bỏ chạy theo bản năng, hầu hết bọn đó đều là dân cờ bạc thiếu tiền nên làm bậy, bây giờ nghe thấy tiếng còi cảnh sát chúng nó đều sợ bị bắt cho nên kéo nhau chạy về phía ruộng không dám quay đầu thật nếu bình tĩnh suy nghĩ lại thì sẽ nhận ra làm gì có xe cảnh sát nào chạy vào khu nghĩa địa vắng vẻ này chứ, nhưng mà biết làm sao, chúng nó bị công an rượt chạy theo thói quen đám côn đồ đã chạy xa, cậu mới chạy tới coi ông cụ thế nào, ông cụ chắc đã bị đám người đó đánh, bây giờ đang nằm trên mặt đất rên rỉ.\- Ông ơi ông có sao không\, chúng nó chạy hết rồi\, cháu đưa ông đến bệnh viện nhé\.Ông Hà không ngờ mình chỉ vào nghĩa địa thăm mộ bạn một chút đã xảy ra chuyện, ông biết chống cự sẽ càng khó sống cho nên không phản kháng, tuy vậy vẫn bị đánh vài cái, bây giờ cả người ông đều đau, chân lại bị thương không đi được, thấy có cậu bé chạy tới đỡ mình, ông mới nhìn cậu rồi nói\- Cháu dìu ông ra đường cái đi\, người nhà ông đang ở đó đợi ông\.Nghe thấy ông cụ có người nhà đưa tới, Công Nam không nghĩ nhiều lập tức kêu ông cụ ngồi lên lưng để mình cõng đi cho nhiên cậu vẫn cạy mạnh, thiếu niên mười lăm tuổi cơ thể chưa phát triển hết thường ngày lại không vận động gì nhiều, bây giờ cõng một ông cụ cao lớn, cơ thể lại hơi mập, cậu phải cố gắng hết sức, dùng hết sức bình sinh mới cõng ông cụ ra tới đường lớn nơi người nhà ông cụ lập tức dìu ông cụ vào xe, trước khi đi ông cụ kêu người đó móc ví cho cậu ít tiền nhưng cậu lắc đầu không nhận, thấy vậy ông cụ cũng không ép, sau đó lại hỏi tên cậu nhà ở khu nào, cảm thấy nói ra cũng không sao cho nên cậu thành thật nói cho ông cụ người nhà ông cụ lái xe đi rồi cậu mới quay trở về dắt xe đạp về nhiên vừa mới leo lên xe cậu lập tức đứng hình.“Sao lúc nãy mình không đỡ ông cụ ngồi lên xe rồi chở ra đường cái mà phải cõng người ta mệt bở hơi tai như vậy?”.
Đi vào nhà, bà Hoa ngồi trên sô pha nhìn chằm chằm TV, tuy nói là đang xem phim truyền hình Đài Loan yêu thích như mọi ngày, nhưng Công Nam biết, bây giờ bà không xem vào, trên TV đang chiếu gì, bà cũng không biết. Công Nam dè dặt ôm ba lô vào ngực, trong nhà ấm hơn bên ngoài rất nhiều, nhưng thời tiết vào mùa mưa gần cuối mùa hè cũng không ấm áp hơn bao nhiêu, cũng may trước khi ra khỏi nhà, cậu đã khoác một chiếc áo khoác dày trên người, tuy nhiên áo khô mà quần lại ướt tới đầu gối, không lạnh lắm nhưng không thoải mái. Cậu nhìn quanh nhà, mọi ký ức về căn nhà này cậu cũng không nhớ được rõ ràng hết, nhưng tận sâu trong lòng cậu, cảm giác quen thuộc từ nơi này khiến cậu an tâm hơn bao giờ hết. Quay về rồi, thật tốt! Nhìn quanh một lượt, nhớ kỹ mọi vật dụng trong nhà rồi cậu cũng thôi nhìn tiếp, cúi đầu rũ lông mi xuống nhìn ba lô trong lòng mình, nếu lúc này có người nhìn vào mắt cậu sẽ phát hiện trong mắt cậu không có tiêu cự, trống rỗng, giống y như một xác chết vậy. Kỳ thật đó là một thói quen, thói quen này hình thành khi cậu bị nhốt ở chỗ u tối kia, không biết ngày tháng giờ giấc đêm ngày, hơn nữa cũng không có gì để làm, vì thế cậu thường hay ngồi “thừ” để giết thời gian. Không biết cậu đã thơ thẩn bao lâu, đứng im ở chỗ cửa không nhúc nhích, bà Hoa cảm thấy cậu có điều khác lạ nhưng chỉ nghĩ có lẽ do bị chuyện hôm nay kích thích, cho nên cũng không suy nghĩ nhiều. Lúc này bà mở miệng nói với giọng điệu lạnh tanh - Ở hết đêm nay, sáng mai tao đón xe cho mày tới nhà cha mày. Nghe thấy bà Hoa nói chuyện, hồn vía của cậu cũng quay về, sau đó lắc đầu, nói - Con không đi nhà ông ấy ở, con muốn ở đây với ngoại. Bà Hoa tức giận tắt TV, quay sang nhìn cậu mắng - Ai cho mày ở đây, tao nuôi mày mười mấy năm rồi, tao không nuôi nổi nữa, mày về nhà cha mày để cha mày nuôi đi. Nói tới đây bà Hoa dừng một lúc rồi nói tiếp - Mẹ mày báo tao, làm khổ tao, đẻ ra mày cũng không nên thân, học hành chẳng ra sao, suốt ngày chơi bời tụ tập, tao chán lắm rồi… Công Nam nghe bà Hoa nói cũng không nói lại, chỉ đứng im nghe bà chỉ trích mắng chửi. Nếu là trước đây, cậu đã cãi lại hoặc vùng vằng đi vào phòng không chịu ra rồi, dù sao khi đó vẫn còn trẻ, lại là tuổi phản nghịch, nghe những lời ghét bỏ chói tai như vậy sao có thể không giận không tức? Cho dù là cậu của bây giờ, sống lại một đời, nghe những lời này cũng cảm thấy khó chịu, cậu biết bà ngoại có nỗi khổ, nhưng tổn thương bằng lời nói không hề nhẹ hơn đòn roi, thời gian lâu dài, tâm lý cũng sẽ trở nên vặn vẹo. Còn không phải sao, trước đây, tâm lý của cậu đã vặn vẹo như vậy đấy! Mắng một hồi, bà Hoa thấy cậu không nói gì cũng phát hiện mình nói nặng lời, nhưng lời nói ra như bát nước đổ đi, làm sao hốt lại được, bà chỉ có thể im lặng không nói gì nữa, bầu không khí trong nhà trở nên trầm lặng đến đáng sợ. Không biết qua bao lâu, Công Nam lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng này, giọng điệu của cậu vô cùng nghiêm túc, vô cùng chân thành - Ngoại, con sẽ không đến nhà chú nhận cha, sau này cũng sẽ không, gia đình họ đang hạnh phúc, là chúng ta chen chân vào, con không muốn bản thân là đồ thừa trong gia đình đó, con sẽ tự nuôi sống mình, bây giờ con đã mười lăm rồi, sang năm con sẽ chuyển vào trường nội trú học, con cũng có thể đi làm thêm đóng học phí, cho nên… ngoại theo dì ba sang nước ngoài chữa bệnh đi. Bà Hoa nghe cậu nói xong lập tức giật mình, cổ họng của bà giống như bị ai nhét bông vào, không nói ra được lời nào. Qua một lúc, bà mới gấp gáp đứng dậy đi tới chỗ cậu cầm cánh tay cậu, hỏi - Ai nói cho mày biết, con ba đúng không? Tao gọi điện thoại mắng nó. Nói xong bà quay đi tìm điện thoại, Công Nam thấy vậy vội ngăn lại. - Không phải đâu ngoại, con vô tình nghe ngoại nói chuyện điện thoại với dì ba mới biết, con biết ngoại sợ ngoại đi rồi con không ai trông nôm chăm sóc, cho nên mới tới nhà chú nói chuyện, nhưng nếu có thể, con xin ngoại thương con lần này, con không muốn tới nhà đó làm con riêng, ngoại sang nước ngoài với dì ba, con cũng sẽ dọn vào trường nội trú ở, trên đời này, ngoại là người thân duy nhất của con, con không nhận ai nữa đâu. Nghe mấy câu này của cậu, bà Hoa không kìm được nước mắt, nhưng ngại khóc trước mặt cháu ngoại, bà quay đi len lén lau nước mắt. Thấy bà ngoại khóc, Công Nam cũng không nhịn được nữa, những uất ức của mấy năm nay tích tụ trong lòng cứ thế trào ra, không cách nào ngăn lại được, cậu ôm lấy vai bà khóc không thành tiếng… Khóc một hồi hai bà cháu không khóc nữa, biết cả buổi chiều cậu không ăn gì, bà kêu cậu thay đồ rồi vào bếp hâm đồ ăn lại ăn xong vào phòng nghỉ, cậu nghe lời ôm ba lô vào phòng thay đồ. Vào phòng ngồi trên giường, cậu nhìn xung quanh phòng mình một cái, trong phòng có hơi bừa bộn do cậu sửa soạn đồ đạc lúc chiều, ngoài ra trên vách tường dán đầy poster các nhóm nhạc phong cách quay dị, trên bàn bày máy thiết bị chơi game. Mười mấy năm trở về căn phòng lúc tuổi vị thành niên, nhìn phong cách hiện giờ của mình, Công Nam có hơi muối mặt muốn đào lỗ chui xuống. Thay đồ ra xong, cậu đứng dậy định tháo mấy poster xuống, dọn dẹp phòng một chút thì bỗng nhiên “ong” một tiếng, cậu bị thứ gì đó giống như điện giật ngã ngay đơ xuống giường, lúc này trong đầu của cậu vang lên một giọng nói máy móc Họ tên Lê Công Nam Ngữ Văn LV 0 0/100 Toán học LV 0 0/100 Hóa học LV 0 0/100 Tiếng Anh LV 0 0/100 Vật lý LV 0 0/100 Sinh học LV 0 0/100 Lịch sử LV 0 0/100 Địa lý LV 0 0/100 Điểm học tập 0 Nghe thấy một loạt các môn học, đồng thời một bảng điện tử hiện lên trước mặt, Công Nam chưa kịp suy nghĩ là chuyện gì thì lại nghe tiếng máy móc kia vang lên. Nhiệm vụ cho người mới Ôn lại kiến thức đã hỏng, kiếm được 100 điểm học tập trong vòng một tuần. Thất bại Trải nghiệm cảm giác thai nghén 10 Đậu… Chưa nói tới bây giờ trong đầu cậu là cái gì, chỉ nói cái nhiệm vụ nó đưa ra thôi cũng quá lừa tình, thời hạn làm nhiệm vụ chỉ có một tuần nhưng trừng phạt lại tới mười ngày. Có cho người ta hưởng trọn vẹn niềm vui khi được sống lại không hả? Mắng thầm một hồi, Công Nam cũng dần tỉnh táo lại, từ lúc biết mình sống lại, việc đầu tiên cậu làm là lựa chọn không tới nhà kia nhận cha mẹ, nhưng sau đó thì sao? Sống mơ màng hồ đồ hết quãng đời còn lại? Kỳ thật cậu đã nghĩ tới việc học hết cấp ba rồi mở cửa hàng nhỏ buôn bán qua ngày, cho nên còn cần nghiêm túc học tập nữa sao? Đọc được suy nghĩ của ký chủ, 001 tức điên, nếu lúc này nó có hình dạng thật thì đã gõ mạnh vào đầu ký chủ của nó rồi, có bàn tay vàng trong tay mà còn muốn sống cuộc sống bình dị qua ngày? Coi nó là đồ chơi trí năng sao?1 Tuy nhiên thân làm hệ thống mang tri thức đầy mình, nó cũng không thể làm hành động tổn hại trí lực của ký chủ, vì thế chỉ có thể dùng giọng nói máy móc lạnh băng nói >1 Nghe thứ kỳ lạ kia nói, Công Nam hơi ngại ngùng gãi đầu, nói - Nhưng thành tích học tập của tôi không tốt lắm, năm rồi còn… đội sổ. > - Hệ thống? Công Nam nghe tới hai từ này lập tức mở to mắt, tuy không đọc nhiều tiểu thuyết, nhưng từng đọc một bộ nói về bàn tay vàng hệ thống này, lúc đó cậu còn cho là vớ vẩn nên lướt qua luôn, không ngờ cũng có ngày cậu sở hữu một cái “hệ thống”. - Nếu như vậy thử một lần cũng không sao, cùng lắm nôn ọe mười ngày thôi, cũng không chết được. Hơn nữa cậu nói đúng, tri thức đúng là ánh sáng dẫn đường cho tương lai…
Giao bài tập cho Công Nam xong, thầy Nghiêm đi tới chỗ các giáo viên khác trò chuyện, một giáo viên nữ trẻ tuổi cũng dạy môn toán hỏi nhỏ thầy\- Thầy cho đề kín cả hai mặt giấy A4 vậy sao em ấy làm kịp\, chỉ có 15 phút làm ba bài cũng không kịp đâu\.Một giáo viên trẻ tuổi khác tiếp lời\- Phải đó thầy\, em thấy thằng bé chỉ là học sinh lớp bình thường chứ đâu phải lớp chọn\, thầy ra đề khó như vậy làm sao em ấy biết làm chứ\.Thầy Nghiêm tỏ vẻ không sao cả, ông ấy cười đáp\- Thử một chút thôi mà\, nếu thằng bé không như tôi mong đợi thì đây cũng là chuyện bình thường\, nhưng nếu thằng bé cho tôi một điều bất ngờ thì sao?Các giáo viên gật gù, tuy trong lòng không đồng ý thầy Nghiêm làm chuyện vô bổ, nhưng cũng không dám nói lời bất kính với tiền một lúc, thầy Tâm dạy môn hóa trêu đùa nói\- Ông bạn\, ông Hưng mà biết ông cướp học trò cưng của ông ấy là không xong đâu đấy\.Thầy Nghiêm nhúng vai đáp\- Thì làm sao? Ông ấy dạy môn lý tôi dạy môn toán kia mà\, liên quan gì nhau? Nói tới cùng thì phải trách ông ấy\, ai kêu ông ấy khoe học trò mình siêu giỏi thế này thế kia khiến tôi chú ý chứ\!Kỳ thật ông ấy vốn không muốn làm mất thời gian của mình như vậy, nghe thầy Hưng nói trong lớp thầy ấy có người tài bị lọt lưới, ông ấy cũng chỉ bán tín bán nghi, phần nhiều là không để tâm khi gặp được cậu nhóc kia, thái độ biểu hiện khiêm tốn của thằng bé không thể chê vào đâu được, ông ấy cố tình không cho bài tập để khởi động mục đích là vì thử tâm tính của cậu, sự thật là cậu đã không khiến ông ấy thất ông ấy giảng bài suông, tới gần cuối tiết thì phần lớn lớp học đều đã mơ mơ màng màng hoặc làm việc riêng, nhưng cậu lại chăm chú nghe giảng, ông ấy cũng không sợ cậu làm bộ, một học sinh ham học có biểu hiện thế nào, người có thâm niên hơn hai mươi năm trong nghề như ông ấy còn không nhận ra sao?Chính bởi vì như thế ông ấy mới phá lệ muốn “thử” cậu một lần, nếu là một mầm non tốt, ông ấy cũng không ngại đào tạo mười phút trôi qua, Công Nam đứng dậy đưa tờ bài tập cho thầy Nghiêm cầm tờ giấy nhíu mày không vui nói\- Còn ba phút nữa mới hết giờ\, sao em không tranh thủ làm thêm bài nữa\, cho dù là làm không hết bài nhưng thầy vẫn có thể chấm từng bước cho em mà?Tuy là không vui, nhưng ông ấy vẫn nhìn vào tờ đề bài, sau đó lập tức trợn mắt há hốc\- Bài này…Công Nam thấy biểu cảm của thầy toán thay đổi thì cho rằng mình làm sai, vì thế có hơi nóng nảy, hỏi\- Sao\, sao vậy thầy? Em làm sai bài nào hả thầy?Thầy Nghiêm không trả lời, nhìn một lượt mặt trước của tờ giấy rồi lật qua mặt sau, sau vài giây, ông ấy thở dài một tiếng, nói\- Mấy đề này em toàn ghi đáp án\, thầy cũng không thể chấm bài cho em ngay được\, nhưng thầy muốn biết tại sao chỉ trong mười mấy phút em lại có thể tính và ghi đáp án được mười đề bài này\, những đề này không hề dễ chút nào\.Công Nam ngại ngùng gãi đầu, trả lời\- Thưa thầy em tính nhẩm ạ\, chỉ có mười lăm phút nếu em ghi từng bước giải ra thì không làm được bao nhiêu bài hết\, mà em lại cảm thấy rất tiếc khi không được giải những bài còn lại\, cho nên… Hay là sau khi tan học em lại tới đây ghi từng bước giải ra nộp cho thầy được không ạ?Thầy Nghiêm nghe cậu nói xong lập tức bật cười.\- Thầy đi dạy hai mươi mấy năm\, số học sinh cảm thấy tiếc vì không được làm nhiều bài tập như em đếm trên đầu ngón tay\, được rồi\, không cần ở lại ghi từng bước làm ra\, sắp vào giờ học rồi\, mau đi về lớp đi\.\- Vâng ạ\.Công Nam nhanh chóng trở về sau vẫn là tiết toán, thầy chỉ giảng lý thuyết giống như tiết trước, chuông kết thúc tiết học vang lên, thầy cũng không xin thêm giờ mà lập tức dừng bài giảng xách cặp táp đi ra khỏi hôm nay là ngày đầu tiên nhập học, cho nên không chào cờ, khối 10 và 11 chỉ học 4 tiết là được ra về, riêng khối 12 ở lại tiếp tục học, tranh thủ ôn tập cho kỳ thi đại học sắp lúc chuyển tiết, Bảo Đức có hỏi thầy toán kêu cậu lên văn phòng làm gì, cậu nói thầy kêu cậu làm bài nhưng cậu ta không tin, cậu cũng mặc kệ không thèm để ý đến cậu khi tiết cuối cùng là tiết địa lý kết thúc, cậu đi ra cổng trường thì thấy Trường Quân đang đứng trước xe đợi mình, cậu lập tức cười thật tươi chạy tới chỗ anh, thấy cậu, anh cũng cười xoa đầu cậu một cái, sau đó hai người lên xe chạy về đường đi anh hỏi cậu hôm nay học tập thế nào, cậu chỉ khiêm tốn trả lời mọi thứ đều ổn, sau đó hai người lại nói về những chuyện đến nhà, vừa mở cửa phòng ra, cậu lập tức nhìn thấy trên bàn chỗ đặt máy vi tính của mình có thêm vài thứ, đó là một bộ thiết bị vẽ điện tử và một cây bút điện tử cảm ứng đã được kết nối với máy tính để cậu chưa kịp định hình đã xảy ra chuyện gì thì một giọng nam đột ngột vang lên sau lưng cậu\- Thích không?Cậu quay lại nhìn thanh niên, trong mắt không che được sự cảm động, cậu nói\- Thích\, cám ơn anh Quân\.Nhưng mà… anh không cần phải tiêu pha vì em như vậy\, cái này chắc chắn rất đắt\.Anh mỉm cười bước tới một bước, giơ tay xoa đầu cậu, dịu dàng nói\- Ngốc\, nếu anh không mua chắn chắn em sẽ không mở miệng xin đúng không?Dừng lại một chút, anh thở dài rồi nói\- Em còn nhỏ\, cần người nhà chu cấp điều kiện sinh hoạt cho em là chuyện đương nhiên\, bây giờ em là con của chú thím ba\, cũng là người nhà của anh\, nếu em cứ từ chối những gì bọn anh cho em thì có nghĩa là em đang từ chối sự quan tâm của mọi người đấy\.Như vậy chẳng phải em đang tự coi mình là người ngoài sao?Công Nam cúi thấp đầu xuống, áy náy nói nhỏ\- Em xin lỗi\, em chỉ muốn mình không trở thành gánh nặng cho mọi người…Đột nhiên một bàn tay to kéo cậu về phía trước, giây tiếp theo cậu rơi vào một lòng ngực rộng lớn, cằm anh gác trên đỉnh đầu của cậu, giọng anh khàn khàn.\- Anh rất vui lòng gánh cái gánh nặng này\, ngốc nghếch\, sau này muốn cái gì phải nói cho người lớn biết\, nếu lại bị anh phát hiện lần nữa anh sẽ phạt em đấy\.Lúc nói chuyện lồng ngực của anh run lên, giọng nói từ dây thanh quản truyền vào lỗ tai khiến tai cậu cảm thấy ngứa ngứa, mà cảm giác ngứa ngứa này không hiểu sao lại truyền thẳng vào tim khiến tim cậu đột nhiên bị lỡ một óc của cậu nóng lên, miệng lại theo bản năng đáp một tiếng\- Vâng ạ…\-Lời của tác giả Có từ nào thay cho từ tiền bối để nó thuần việt hơn không? Vốn từ không đủ nên không nghĩ ra được từ nào hết.
Làm xong công tác xây dựng tâm lý, nhân lúc còn đang nhiệt huyết với việc học, Công Nam tranh thủ ăn cơm xong lại vào phòng lấy tập sách ra. Theo như nhiệm vụ thì cậu phải ôn lại kiến thức đã hỏng, nếu vậy cậu phải ôn từ lớp sáu, nhưng mà phải ôn môn gì đây?1 > - Toán lớp năm? Dù gì kiếp trước tôi cũng tốt nghiệp cấp ba, bây giờ lại vừa tốt nghiệp cấp hai, ôn lại kiến thức tiểu học có phải hơi mất mặt không?1 >1 Nghe hệ thống nói những câu đầy gai như vậy, Công Nam lại không tức giận, kỳ thật cậu cũng không biết vốn toán học của mình tới đâu, nếu hệ thống đã chỉ đường mà cậu lại không biết bắt đầu từ đâu thì cứ nghe theo nó thôi. Nghĩ như vậy, cậu cũng không trì hoãn nữa, lục đục đi tìm sách vở lớp năm, nhưng mà… Công Nam ngại ngùng gãi đầu - Hình như không có sách lớp năm ở đây, có lẽ đã bị ngoại tôi cân ký bán rồi. Sách vở cậu học toàn là sách xin, bởi vì hàng xóm có con gái học trên cậu hai lớp, nhà đó cũng không có em, thấy nhà cậu khó khăn nên mỗi lần cô bé đó học xong, cha mẹ cô bé đều mang bộ sách qua cho cậu, hai nhà vốn qua lại thân thiết, ngoại cậu biết cách làm người nên dù cho đồ, người ta cũng vui vẻ mang qua cho, đỡ được một phần tiền mua sách cho cậu, đương nhiên bà ngoại sẽ không từ chối, sau đó lại mang ít trái cây sang tặng. Mà cậu, vốn tự ti vì nhà nghèo nên đâm ra hay tự ái, thấy sách vở mình học cũng phải đi xin nên tức tối không thèm giữ gìn, sách người ta mang qua gần như mới, qua tay cậu chưa tới một tuần đã xơ xác, bên trong toàn hình vẽ anime kỳ lạ. Bởi vì cậu không thích học, sách vở để lại cũng không có ích gì, cho nên sau mỗi năm học, bà ngoại đều gom sách vở cậu học xong cân ký bán ve chai kiếm được mấy chục Vì thế bây giờ đừng nói sách lớp 5, sách lớp 6 lớp 7 lớp 8 cũng không còn. Công Nam nhớ lại xong mặt lập tức đỏ lên, dè dặt hỏi hệ thống - Bây giờ phải làm sao? Hệ thống cạn lời, không ngờ ký chủ này của nó lại phế như vậy. > Công Nam cảm thấy có lý, vì thế không nghĩ nhiều leo lên giường nằm, hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, tinh thần của cậu có hơi không chịu được, không bao lâu đã ngủ say. - - Sáng hôm sau Công Nam dậy từ rất sớm, tầm 4 giờ rưỡi sáng, bà Hoa lục đục thức dậy sửa soạn đồ đạc ra chợ giao nhận cá tôm tươi với bạn hàng. Ngày thường bà Hoa sẽ tới chợ cá một mình, nhưng hôm nay Công Nam thức sớm, chủ động xách đồ ra xe chở bà tới chợ, tuy có hơi ngạc nhiên, nhưng phần nhiều là vui vẻ, cũng có ngày cháu ngoại của bà đỡ đần cho bà chút ít rồi. Sạp cá của bà Hoa không bán cả ngày mà chỉ tầm 11 giờ trưa là sẽ dọn sạp về nhà, hôm nay có Công Nam phụ, bà Hoa rảnh tay hơn rất nhiều, cá cũng bán hết sớm hơn. Người mua cá cũng thường hay đi chợ, thấy hôm nay có cậu trai ra phụ bà bán cá thì đều hỏi thăm, bà Hoa nói thằng cháu nghỉ hè ra phụ bán tiếp, nghe xong ai cũng khen có đứa cháu giỏi giắng làm bà Hoa cười mỏi cả Về đến nhà, Công Nam phụ bà ngoại nấu cơm xong lại xin ra ngoài, bà Hoa nghĩ cháu mình đi chơi, thấy nó hôm nay ngoan ngoãn biết giúp đỡ nên trước khi đi cho cậu chút tiền tiêu, Công Nam vốn định không nhận nhưng nghĩ lại tiền để dành của mình chỉ đủ mua ba cuốn sách toán cũ cho nên cũng nhân nhận lấy, xách ba lô đi ra cửa. Đến tiệm sách cũ, Công Nam dùng hết tiền dành dụm của mình mua liền năm cuốn, một cuốn sách giải đề toán từ lớp 5 đến lớp 9. Tuy đều là sách cũ nhưng cậu đã chọn những cuốn khá mới, dù sao sách vở sạch sẽ cũng khiến người ta “muốn học” hơn mà. Đang hí hửng ôm ba lô hơi nặng leo lên xe đạp về nhà, lúc đi ngang qua khu nghĩa địa, cậu nghe thoang thoảng có tiếng mắng người, nghĩ chắc là mấy dân đại ca đang tụ tập, sợ gặp phiền phức nên cậu đạp xe nhanh hơn, nhưng lúc đạp xe ngang qua chỗ có tiếng mắng, không chịu được tò mò cậu hơi liếc mắt nhìn qua thì thấy đúng là đám côn đồ đang tụ tập, nhưng đám đó lại đang bao vây một ông cụ đang ngã sóng soài trên mặt đất. Không cần nghĩ cũng biết là ông cụ đang bị trấn lột rồi, ỷ xế chiều không ai qua lại khu nghĩa địa này, lại thấy ông cụ ăn mặc sang trọng nên làm liều đây mà. Không biết mấy người đó lấy tài sản xong có cho ông cụ đi không, nếu bây giờ cậu bỏ đi không biết ông cụ sẽ như thế nào, nhưng bây giờ cậu chỉ có một mình, làm sao cứu người? - Hệ thống, có cách nào cứu ông cụ không? Ba giây sau, hệ thống mới lên tiếng > - Nhưng bây giờ tôi không có điểm học tập nào cả? > Chưa tạo được thành tích đã thiếu nợ, điều này khiến Công Nam có hơi khó chịu, nếu hết một tuần không đủ 100 điểm học tập, cậu sẽ bị thai nghén đến tận 10 ngày, nhưng nếu bây giờ cậu không vay nợ, ông cụ có thể sẽ mất mạng. - Được rồi, tôi vay. Ngay lập tức xung quanh bỗng vang lên tiếng còi cảnh sát, hơn nữa không phải một tiếng mà là hàng loạt, lại còn có tiếng xe chạy, nếu không biết sẽ nghĩ cảnh sát thật sự đang chạy đến. Quả nhiên, đám côn đồ kia nghe thấy tiếng còi lập tức bỏ chạy theo bản năng, hầu hết bọn đó đều là dân cờ bạc thiếu tiền nên làm bậy, bây giờ nghe thấy tiếng còi cảnh sát chúng nó đều sợ bị bắt cho nên kéo nhau chạy về phía ruộng không dám quay đầu lại. Kỳ thật nếu bình tĩnh suy nghĩ lại thì sẽ nhận ra làm gì có xe cảnh sát nào chạy vào khu nghĩa địa vắng vẻ này chứ, nhưng mà biết làm sao, chúng nó bị công an rượt chạy theo thói quen rồi. Thấy đám côn đồ đã chạy xa, cậu mới chạy tới coi ông cụ thế nào, ông cụ chắc đã bị đám người đó đánh, bây giờ đang nằm trên mặt đất rên rỉ. - Ông ơi ông có sao không, chúng nó chạy hết rồi, cháu đưa ông đến bệnh viện nhé. Ông Hà không ngờ mình chỉ vào nghĩa địa thăm mộ bạn một chút đã xảy ra chuyện, ông biết chống cự sẽ càng khó sống cho nên không phản kháng, tuy vậy vẫn bị đánh vài cái, bây giờ cả người ông đều đau, chân lại bị thương không đi được, thấy có cậu bé chạy tới đỡ mình, ông mới nhìn cậu rồi nói - Cháu dìu ông ra đường cái đi, người nhà ông đang ở đó đợi ông. Nghe thấy ông cụ có người nhà đưa tới, Công Nam không nghĩ nhiều lập tức kêu ông cụ ngồi lên lưng để mình cõng đi cho nhanh. Tuy nhiên cậu vẫn cạy mạnh, thiếu niên mười lăm tuổi cơ thể chưa phát triển hết thường ngày lại không vận động gì nhiều, bây giờ cõng một ông cụ cao lớn, cơ thể lại hơi mập, cậu phải cố gắng hết sức, dùng hết sức bình sinh mới cõng ông cụ ra tới đường lớn Tới nơi người nhà ông cụ lập tức dìu ông cụ vào xe, trước khi đi ông cụ kêu người đó móc ví cho cậu ít tiền nhưng cậu lắc đầu không nhận, thấy vậy ông cụ cũng không ép, sau đó lại hỏi tên cậu nhà ở khu nào, cảm thấy nói ra cũng không sao cho nên cậu thành thật nói cho ông cụ biết. Chờ người nhà ông cụ lái xe đi rồi cậu mới quay trở về dắt xe đạp về nhà. Tuy nhiên vừa mới leo lên xe cậu lập tức đứng hình. “Sao lúc nãy mình không đỡ ông cụ ngồi lên xe rồi chở ra đường cái mà phải cõng người ta mệt bở hơi tai như vậy?”1
con riêng chỉ muốn học tập